Cuộc sống sẽ không tồn tại sự dửng dưng, vô cảm nữa nếu chúng ta xây dựng một nền văn hóa yêu thương, chia sẻ và đồng cảm, bởi lẽ “Người nghèo này kêu lên và Chúa lắng nghe họ”-
Chúa Thánh thần lưu ngụ trong những người được rửa tội như trong đền thờ. Vì thề, mọi Kitô hữu được gọi là thánh, giống như Cha trên trời của họ. Như Chúa Giêsu đã công bố rõ ràng trong Tin Mừng, chân lý này được chân Phước Josemaria Escriva là chứng trong suốt cuộc đời và giáo huấn của ngài.
Người cha trong dụ ngôn hôm nay đã yêu thương không điều kiện và không giới hạn. Ông không phải là một người cha bóc lột con mình hay hành hạ con mình, lạm dụng con mình hay không muốn cho anh ta trưởng thành, tiếc thay, điều này có thể xảy ra trên trần gian do sự yếu đuối của con người.
Chúa Giêsu nói: “Tôi còn phải rao giảng nước trời cho các thành khác nữa; vì tôi được sai đến vì mục đích ấy” (Lc 4:43). Đặc biệt quan trọng là dụ ngôn những tá điền độc ác. Họ đối xử tàn tệ với các đầy tớ do ông chủ vườn nho gửi đến “gặp các người làm thuê để thu hoa lợi từ vườn nho” (Mc 12:2), và giết một số người. Cuối cùng, ông chủ vườn quyết định sai chính con trai của mình