Ngày 03-08-2026, Thứ Hai Tuần 18 Mùa Thường niên

Khi qua biển rồi, thầy trò lên đất liền, vào Ghen-nê-xa-rét. Dân địa phương nhận ra Đức Giê-su, liền tung tin ra khắp vùng, và người ta đem tất cả những kẻ đau ốm đến với Người. Họ nài xin Người cho họ chỉ sờ vào tua áo choàng của Người thôi, và ai đã sờ vào thì đều được cứu chữa.

Giảng lễ Chúa nhật Tuần XVIII – Mùa Thường Niên ngày 02/08/2026

Người cầm lấy năm cái bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, dâng lời chúc tụng, bẻ ra, trao cho môn đệ, và môn đệ trao cho đám đông. Ai nấy đều ăn và được no nê. Những mẩu bánh còn thừa, người ta thu lại được mười hai giỏ đầy. Số người ăn khoảng chừng năm ngàn đàn ông, không kể đàn bà và trẻ con.

MỘT NGÀY ĐỂ NHỚ! (cảm nghiệm của một tân tòng sau khi được trở thành Kitô hữu)

Lần đầu tiên, trong thánh lễ, con cảm nhận rõ mình không còn “ở bên ngoài” để nhìn vào. Con đang “ở trong” nơi ấy. Con cùng hát, cùng cầu nguyện, cùng lắng nghe Lời Chúa và cùng hướng về Người với tất cả mọi người xung quanh. Giữa sự hiệp thông của cộng đoàn, con cảm nhận mình được đón nhận vào gia đình của Thiên Chúa – một cảm giác bình an mà có lẽ sẽ rất lâu nữa con mới có thể diễn tả trọn vẹn bằng lời.

Ngày 02-08-2026, Chúa Nhật Tuần XVIII Mùa Thường niên, Năm A

Sau đó, Người truyền cho dân chúng ngồi xuống cỏ. Người cầm lấy năm cái bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, dâng lời chúc tụng, bẻ ra, trao cho môn đệ, và môn đệ trao cho đám đông. Ai nấy đều ăn và được no nê. Những mẩu bánh còn thừa, người ta thu lại được mười hai giỏ đầy. Số người ăn khoảng chừng năm ngàn đàn ông, không kể đàn bà và trẻ con.

Ngày 01-08-2026, Thứ Bảy Tuần XVII Mùa Thường Niên

Khi ấy, tiểu vương Hê-rô-đê nghe danh tiếng Đức Giê-su, thì nói với những kẻ hầu cận rằng: “Đó chính là ông Gio-an Tẩy Giả; ông đã từ cõi chết trỗi dậy, nên mới có quyền năng làm phép lạ.” Số là vua Hê-rô-đê đã bắt ông Gio-an, xiềng ông lại, và tống ngục vì chuyện bà Hê-rô-đi-a, vợ ông Phi-líp-phê, anh của nhà vua. Ông Gio-an có nói với vua: “Ngài không được phép lấy bà ấy.” Vua muốn giết ông Gio-an, nhưng lại sợ dân chúng, vì họ coi ông là ngôn sứ.