Trong một thời đại mà thế giới dường như đóng lại trong chính mình và con người thì bị dóng lại trong thế giới đó, gợi lại cuộc đời của mình từ những nguồn mạch nền tảng của ý nghĩa cuộc đời, dường như Chúa Kitô nói với sức mạnh mới: “Tôi đã đến nhân danh Cha tôi, nhưng các ông không đón nhận.
“Đức Kitô sống. Ngài là niềm hy vọng của chúng ta và là sự trẻ trung đẹp nhất của thế giới này. Tất những gì Ngài chạm đến đều trở nên trẻ, mới và đầy sức sống”.
Hình tượng bác thợ làng Nazareth, bạn của Mẹ Thiên Chúa và là Đấng gìn giữ Con Đấng Tối Cao, đầy ý nghĩa đối với Giáo hội, một cộng đoàn được mời gọi sống viên mãn mầu nhiệm nhân loại, một sự viên mãn – như Công đồng Vatican II khẳng định – chỉ được trọn vẹn trong Chúa Kitô.
Thiên Chúa đưa chính mình đến gần con người. “Và Lời đã làm người” (Ga 1:14). Người đến ở giữa chúng ta. Người muốn ở trong mọi nơi con người có mặt và làm việc. Nếu Người đã ủy thác sứ mạng đặc biệt cho các môn đệ làm chủ chăn, thì Người “cũng mong ước rằng vương quốc này sẽ được mở rộng nhờ các tín hữu giáo dân; vương quốc của sự thật và sự sống, của sự thánh thiện và ân sủng, yêu thương và an bình”.