
Vào ngày Thứ bảy Tuần thánh, một lần nữa Giáo hội được đồng hóa với Đức Maria; tất cả đức tin của Giáo hội hội tụ nơi Mẹ, người tín hữu đầu tiên. Trong bóng tối bao phủ tạo vật, riêng Mẹ vẫn giữ được ngọn lửa đức tin sống động, chuẩn bị đón nhận lời công bố Phục sinh vui mừng và ngạc nhiên.
Đêm nay Giáo hội canh thức và làm sống lại những giai đoạn chính yếu trong lịch sử cứu độ….Khi canh thức trong đêm Thánh này, Giáo hội suy niệm những bản văn Thánh kinh.
Khi chiêm ngắm khuôn mặt Chúa Giêsu, chúng ta đối diện với khía cạnh nghịch lý nhất trong mầu nhiệm của Người; khía cạng ấy xuất hiện vào giờ sau hết của Người trên thập giá. Mầu nhiệm trong mầu nhiệm. Trước mầu nhiệm ấy, chúng ta chỉ có thể phủ phục tôn thờ.
Chiều hôm nay, chúng ta sống lại Bữa Tối cuối cùng, khi trong đêm bị trao nộp, Đấng Cứu thế để lại cho chúng ta Hy lễ Thánh thể là Mình và Máu người, để tưởng niệm cái chết và sự sống lại của Người, một bí tích của tình yêu, dấu chỉ của sự hiệp nhất và mối dây bác ái (x. Sacrosanctum Concilium, 47).