Cứ một lớp đất đổ xuống, lừa lắc người giũ sạch và giẫm lên trên. Mọi người tiếp tục đổ đất xuống, lừa tiếp tục lắc người… càng lúc nó càng lên cao. Chẳng bao lâu, con vật leo lên được thành giếng và bước ra ngoài trước sự sửng sốt của mọi người… Khó khăn có thể trở thành những viên đá giúp bạn leo lên. Với cố gắng, bạn có thể ra khỏi những giếng sâu nhất…
Sự tự tin đến hủy hại mình và tiêu diệt người khác đã được nhồi nhét trong nền giáo dục kỳ cục của chúng ta. Họ dạy từ trẻ em đến người lớn phải cảnh giác với mọi người, kể cả cha mẹ, anh chị em, hay đồng chí của mình. Ai cũng có thể trở thành kẻ thù. Rồi khi quân địch tấn công ta một, ta tiêu diệt lại được gấp 10 thì đó là chiến công phải ăn mừng. Một nền giáo dục không dạy học sinh biết tín nhiệm và tin tưởng người khác.
Cuộc đời Martinô chỉ là số không to tướng, nhưng cộng với ơn Chúa là số MỘT, tạo nên điểm mười. Có những người giàu tiền giàu của, nhưng lại nghèo vì họ không có gì để cho người khác. Ngược lại có những người rất nghèo nhưng lại giàu. Họ giàu lòng nhân ái, giàu lòng vị tha, giàu tình thương mến.
Ngày kia, con người xin Thượng Đế ban tặng bông hoa và cánh bướm. Thiên Chúa liền trao cho anh một nhánh xương rồng, và ban tặng cho anh một con sâu đen đủi… Bẵng đi một thời gian, anh chợt nhớ tới món quà “gởi nhầm địa chỉ”. Từ nhánh xương rồng khẳng khiu đầy gai nhọn, một bông hoa tuyệt vời hé nở, và con sâu xấu xí đã hóa thân thành một cánh bướm rực rỡ.
Lo cho người nghèo, sống với người nghèo chẳng lẽ không tốt ? Tốt chứ, thậm chí đó còn phải là một chọn lựa mãi mãi của người Kitô hữu. Nhưng tác giả Tin Mừng Gioan cho chúng ta thấy rõ hơn sự thật này khi đã viết: “Y nói thế không phải vì lo cho người nghèo, nhưng vì y là một tên ăn cắp: y giữ túi tiền và thường lấy cho mình những gì người ta bỏ vào quỹ chung” (c. 6). Như vậy ở đây có một vấn đề khác…
Bạo lực là sức mạnh của tàn phá chứ không phải sức mạnh dựng xây. Sức mạnh đích thực của con người ở nơi nội tâm. Mạnh mẽ là tỏa rạng hạnh phúc dù ta đang bất hạnh, là tha thứ cho người không đáng được thứ tha, là bày tỏ niềm vui dù trong lòng ngổn ngang trăm mối. là yêu thương dù thực tế khắc nghiệt và khó khăn.
Một học trò khác trong lớp, với lý luận sắc xảo và chính xác, đã trình bày những lập luận thần học khá vững chắc, rằng : tối là vì thiếu sáng, lạnh vì thiếu nhiệt. Anh kết luận : “Chúa không tạo ra qủy dữ. Qủy là do tình trạng thiếu vắng Chúa, thiếu vắng tình thương, thiếu vắng lòng nhân và đức tin nơi con người”. Và đó là một nhà bác học vĩ đại…
Hãy nhìn đám hoa huệ ngoài đồng, không gieo không gặt, không chút hoài nghi về sự hiện hữu của mình. Và kìa! Những con chim sẻ đang bay lượn cách vô tư, không chút lo lắng về ngày mai. Tất cả nói cho chúng ta về một sự thật. Chúng đang sống cách trọn vẹn ý nghĩa hiện hữu mà Đấng Hóa Công đã đặt định. Còn con người thì lại không biết mình phải sống thế nào trước hồng ân sự sống mà Thiên Chúa đã ban tặng.