Chúng ta xin người “vui lòng”, nhưng chúng ta lại không muốn làm cho lòng mình vui lên. Nếu chúng ta muốn người khác “vui lòng” để ban ân huệ cho chúng ta, thì có lẽ chúng ta phải làm cho lòng mình vui lên bằng bộ mặt vui tươi hớn hở của chúng ta, bằng những chia sẻ vui tươi của chúng ta, bằng những nụ cười vui tươi của chúng ta, bằng những chịu đựng vui tươi của chúng ta.
Chúng ta xin người “vui lòng”, nhưng chúng ta lại không muốn làm cho lòng mình vui lên. Nếu chúng ta muốn người khác “vui lòng” để ban ân huệ cho chúng ta, thì có lẽ chúng ta phải làm cho lòng mình vui lên bằng bộ mặt vui tươi hớn hở của chúng ta, bằng những chia sẻ vui tươi của chúng ta, bằng những nụ cười vui tươi của chúng ta, bằng những chịu đựng vui tươi của chúng ta.
Một người đàn ông nọ đi qua một cánh đồng, thình lình bị cọp đuổi… Anh ta chạy bán sống bán chết mà vẫn không tìm ra chỗ dung thân. Anh chạy mãi để rồi cuối cùng thấy mình đứng bên bờ vực thẳm. Phía sau lưng, con cọp vẫn không buông tha. Không còn biết làm gì nữa, người đàn ông phải lấy sức để đu lên một cành cây bắc qua vực thẳm.
“Em đeo giải yếm đào, Quần lĩnh áo the mới, Tay cầm nón quai thao”. Xin giới thiệu Slides “Thiếu Nữ Ngày Xưa” với bộ tranh lụa của họa sỹ Quốc Dũng. Trong đó hầu hết các thiếu nữ đều mang chiếc yếm cổ truyền. Với nhạc nền “Tiếng Xưa” của Dương Thiệu Tước.
Biển xanh bao la, nắng sớm nhè nhẹ, sóng hiền hòa êm dịu. Chúng tôi cùng nắm tay xoay tròn, thôi thì đủ kiểu bơi không qua trường lớp miễn cứ đừng chìm là được, những câu nói đùa, những nụ cười giòn tan chúng tôi thấy mình như trẻ lại, sóng biển đã đánh tan những ưu tư, phiền muộn lo âu trong cuộc sống thường ngày…
Ðời sống tu trì, dù bất cứ dưới hình thức nào đi nữa, cũng không là một lẩn trốn đầy sợ hãi trước thế gian… Người tu sĩ đích thực xa lánh thế gian, chứ không xa lánh con người. Người tu sĩ đích thực xa lánh sự sa đọa của thế gian, để rồi lại kiến tạo một xã hội nhân bản hơn, dễ thở hơn, dễ sống hơn.
Cuối những năm 1980, quê tôi còn nghèo. Bữa cơm vẫn thiếu thốn, tằn tiện, lấy đâu nước máy, nước lọc cho sinh hoạt như bây giờ. Không có điện, không máy móc nên việc lo nước dùng cũng khó khăn như lo cơm gạo. Trước khi bể nước mưa xây được “du nhập” về quê tôi, cả làng vẫn dùng chung nước giếng. Cứ chiều tối, tụi trẻ nô nức tắm ao, người lớn gánh nước về đựng trong chum, trong vại dùng dần.