Chia tay, quyến luyến… hồi lâu… chúng tôi không quên vào nhà nguyện tạ ơn Chúa vì đã có dịp đến với các em và từ nơi các em, mỗi sinh viên nhận ra biết bao hồng ân Chúa dành cho mình, nhất là niềm vui vì có ba có mẹ, đồng thời, không quên cầu nguyện cho có nhiều ân nhân quan tâm và yêu thương các em…
Chúng ta thử quan sát trong sự đi lại trong các thành phố. Cũng như xe cộ, khách bộ hành cũng phải tuân theo đèn xanh, đèn đỏ. Những buổi chiều khi tan sở, người ta thường thấy các xe cộ nối đuôi nhau ở các ngã tư. Ðối lại với một chuỗi dài của những xe cộ, người ta cũng thấy lố nhố cả một đoàn người đang chờ đèn xanh để qua đường.
Ngày nay, khi nhắc đến hôn nhân, nhiều người dám nói cách minh nhiên rằng: không có tình yêu, không có hôn nhân! Đó là thứ tình yêu nào vậy! Phải chăng là thứ tình yêu đặt trên nền tảng của vật chất? Của cái ngã? Hay một thứ gì khác mà chúng ta vẫn thường thấy trong xã hội?
Cách đây không lâu, một cặp thanh niên người Pháp đã đến Phi Luật Tân bằng chiếc xe đạp riêng của họ. Nước Phi là quốc gia thứ 31 họ dùng xe đạp để đi tham quan. Trong vòng 7 năm qua, họ đã không ngừng di chuyển một cách thích thú trên hầu hết các nước và đã học hỏi nhiều kinh nghiệm khác nhau.
Vương Tường ở với cha và bà mẹ ghẻ rất sâu cay… Nhưng ông không oán ghét mà ăn ở rất có hiếu. Mùa đông, nước đóng lại thành băng, bà mẹ ghẻ đòi ăn cá tươi, ông cởi trần trên băng giá để tìm cá. Bỗng nhiên băng nứt đôi ra, có hai con cá chép nhảy lên, ông bắt về làm món ăn cho kế mẫu.
Người giáo dân châu Á như “người khổng lổ đang ngủ”, bị kiềm chế bởi quá nhiều nhiệm vụ trong phạm vi cơ chế của hàng giáo sĩ. Nay là lúc đánh thức họ dậy để thực thi sứ vụ chuyên biệt của họ, đó là sống trong thế giới này như một chất men, để biến đổi nó, để biểu hiện tính đa dạng của đời sống đức tin, ….
Trăm năm trước Đức Kitô giáng sinh, tác giả sách Khôn Ngoan đã ngộ ra điều này: “Nào có ai biết được ý định của Thiên Chúa? Nào có ai hiểu được Đức Chúa muốn điều chi? Loài người chúng ta vốn yếu nhược, tầm nhìn có hạn và các chọn lựa của chúng ta lại bị chi phối bởi những áp lực từ bên trong cũng như bên ngoài, giữa ý thức và vô thức.

Người đời nhà Tấn, lúc mới lên 8 tuổi đã biết thờ mẹ rất có hiếu, nhà nghèo, mùa hè nhiều muỗi, không có tiền mua màn, sợ cha mẹ bị muỗi đốt, Ngô Mãnh cởi trần nằm cho muỗi đốt mà chẳng dám xua đuổi, để cha mẹ được ngủ yên.