Ở tuổi 78, bố tôi phải trải qua một ca phẫu thuật tim. Đêm nào mẹ tôi cũng ngồi cạnh giường bố trong bệnh viện. Và điều đầu tiên bố nói với mẹ tôi khi tỉnh lại là điều lãng mạn nhất mà tôi từng nghe thấy : Khi các bác sĩ mở tim anh ra, em có thấy gì không ? Trong đó có viết tên em đấy !
Câu chuyện của người nông dân này đã giúp ta nhận ra một điều quý giá mà rất nhiều người không bao giờ nhận thấy : Vật cản đôi khi cũng có thể là một cơ hội tốt. Giá trị đời người không tính bằng tuổi thọ, mà ở chỗ ta đã giúp ích cho cuộc đời ít hay nhiều.
Hãy nghe lại lời mời gọi vàng ngọc của Đức Giêsu : “Hỡi những kẻ mệt mỏi và gánh nặng, hãy đến cùng ta, ta sẽ cho các ngươi được yên nghỉ. Ta có lòng hiền hậu và khiêm nhường, nên hãy gánh lấy ách của ta và học theo ta, thì linh hồn các ngươi sẽ được yên nghỉ. Vì ách ta dễ chịu và gánh ta nhẹ nhàng”.
Chị mua tặng em một chú heo nhựa màu hồng. Chú heo nhẹ bỗng, và chỉ cần đặt trước quạt máy bật mạnh là có thể ngã bổ chửng. Mẹ cho một đồng xu, bố cho một đồng xu, chị cho một đồng xu… Em bỏ vào lúc lắc, nghe tiếng xu reo. Rồi một ngày em phát hiện ra một điều kỳ lạ: chú heo nhựa hồng đã đủ nặng …
Khi người phục vụ quay trở lại để dọn bàn, cô đã bật khóc khi nhìn thấy 2 đồng kẽm 5 xu và 5 xu lẻ được đặt ngay ngắn trên bàn, bên cạnh 35 xu ly kem thường cậu đã gọi. Jim có đủ 50 xu nhưng cậu chọn ăn ly kem bình thường để 15 xu tiền boa cho cô.
Ngược với những kinh nghiệm thông thường, Dacaria mời gọi thính giả chiêm ngưỡng một đấng cứu thế hiền lành, cưỡi trên lưng một con lừa, chứ không phải chiến mã của các bậc đế vương. Dacaria chờ mong đấng Messia sẽ dẹp qua một bên những vũ khí, chiến xa, chiến mã, cung tên để loan báo hòa bình.