Tới ngày mãn nguyệt khai hoa, bà Ê-li-sa-bét sinh hạ một con trai. Nghe biết Chúa đã quá thương bà như vậy, láng giềng và thân thích đều chia vui với bà.
Tới ngày mãn nguyệt khai hoa, bà Ê-li-sa-bét sinh hạ một con trai. Nghe biết Chúa đã quá thương bà như vậy, láng giềng và thân thích đều chia vui với bà.
“Anh em hãy cầm lấy, đây là mình Thầy”. Và Người cầm chén rượu, dâng lời tạ ơn, rồi trao cho các ông, và tất cả đều uống chén này. Người bảo các ông: “Đây là máu Thầy, máu Giao Ước, đổ ra vì muôn người.”
Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì ở lại trong tôi, và tôi ở lại trong người ấy. Như Chúa Cha là Đấng hằng sống đã sai tôi, và tôi sống nhờ Chúa Cha thế nào, thì kẻ ăn tôi, cũng sẽ nhờ tôi mà được sống như vậy.
“Xin chung vui với tôi, vì tôi đã tìm được con chiên của tôi, con chiên bị mất đó.” Vậy, tôi nói cho các ông hay: trên trời cũng thế, ai nấy sẽ vui mừng vì một người tội lỗi ăn năn sám hối, hơn là vì chín mươi chín người công chính không cần phải sám hối ăn năn.”
Nói xong, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn. Các môn đệ vui mừng vì được thấy Chúa. Người lại nói với các ông : “Bình an cho anh em ! Như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em.” Nói xong, Người thổi hơi vào các ông và bảo : “Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần….”
Là Ki-tô hữu, chúng ta phải là cánh tay nối dài của Đức Giê-su, để đem những hoa trái của tình yêu thương, đến cho mọi người, ít nhất là trong gia đình chúng ta.
Chúng ta đang tiến gần đến những ngày cuối của mùa Phục Sinh. Các tông đồ sẽ sớm nhận được Thánh Thần trong ngày lễ Ngũ Tuần và được sai đi rao giảng điều các ông đã trải nghiệm, đã học nơi Chúa Phục Sinh.
Vào ngày thứ nhất trong tuần, có hai người trong nhóm môn đệ đi đến một làng kia tên là Em-mau, cách Giê-ru-sa-lem chừng mười một cây số. Họ trò chuyện với nhau về tất cả những sự việc mới xảy ra. Đang lúc họ trò chuyện và bàn tán, thì chính Đức Giê-su tiến đến gần và cùng đi với họ. Nhưng mắt họ còn bị ngăn cản, không nhận ra Người. Người hỏi họ : “Các anh vừa đi vừa trao đổi với nhau về chuyện gì vậy ?” Họ dừng lại, vẻ mặt buồn rầu.
Sau gần 500 năm kể từ khi hạt giống Tin Mừng bắt đầu được gieo vãi trên cánh đồng Việt Nam vào năm 1533, Giáo hội Việt Nam không ngừng lớn lên giữa những biến động lịch sử của dân tộc, đồng thời cảm nghiệm sâu xa hồng ân của Thiên Chúa. Theo số liệu thống kê tính đến ngày 31/12/2025, Giáo hội có hơn 7,57 triệu tín hữu trong tổng số khoảng 102,3 triệu dân, tức là khoảng 7,40% dân số, được chăm sóc mục vụ bởi khoảng 50 Giám mục, hơn 8.300 linh mục và gần 28.500 tu sĩ nam nữ.
Họ đã nhận ra Chúa khi Người bẻ bánh.
Trong tinh thần hiệp hành mà Hội thánh đang sống – hiệp thông, tham gia và sứ vụ – chúng tôi tha thiết mời gọi toàn thể cộng đoàn dân Chúa tại Việt Nam và khắp nơi trên thế giới cùng đồng hành với Hội đồng Giám mục Việt Nam bằng lời cầu nguyện cho chuyến hành hương và viếng thăm (Ad Limina Apostolorum) 2026.
Các ông thấy Đức Giê-su đi trên mặt Biển Hồ.
Đức Giê-su cầm lấy bánh, rồi phân phát cho những người hiện diện, ai muốn ăn bao nhiêu tuỳ ý.
Đối diện với sức tàn phá của vũ khí hiện đại, thật khó để nói – như trong các thế kỷ trước – về khả năng tồn tại của một “cuộc chiến chính nghĩa”. Ngay từ năm 1963, Đức Giáo hoàng Gioan XXIII, trong thông điệp Pacem in Terris, đã viết rằng trong thời đại nguyên tử, gần như không thể nghĩ rằng chiến tranh có thể được coi là một công cụ của công lý. Trong cùng tinh thần ấy, Đức Giáo hoàng Lêô XIV đang đặt hòa bình trở thành một trong những chủ đề trung tâm của triều đại giáo hoàng của ngài.
Chúa Cha yêu thương người Con và đã giao mọi sự trong tay Người.