Đức Giê-su đã khẳng định: “Không ai có thể đến với Chúa Cha mà không qua Thầy”. Thế nên, đừng chần chờ gì nữa, hãy lấy bút chấm tọa độ, con đường mang tên Giê-su, trên tấm bản đồ cuộc đời của mình, và xem đó chính là con đường tình ta đi.
Trong bài giảng trong Thánh lễ trên mộ của hai thiếu nhi Phanxicô và Giaxinta, Đức cha giáo phận Leiria đã nói: “Thiên Chúa thật là kỳ diệu, Người đã muốn làm vinh danh Người qua hai trẻ bé nhỏ mù chữ nhưng rất quý giá trước mắt Người.”
Thánh lễ tôn vinh Chúa Kitô mục tử nhân lành và qua Mẹ Maria, cầu nguyện đặc biệt cho những ai sống đời dâng hiến, được cử hành trong bầu khí trang nghiêm và sốt sắng của cộng đoàn giáo xứ.
Hãy tự hỏi lòng mình, rằng: Đã nhiều năm đi-theo-Chúa nhưng thật sự chúng ta có đáp lời mời gọi của Ngài, chúng ta có “nhận ra tiếng Chúa mời gọi” trong cuộc đời mình?
Sắp tới ngày kỷ niệm 100 năm Đức Mẹ hiện ra với ba trẻ mục đồng ở Fatima. BTT giới thiệu với cộng đoàn booj phim này.
Lời cuối cùng, cứ khóc đi cho vơi sầu vơi lệ, nhưng đừng quên khóc với lời nguyện cầu, lời nguyện rằng: “Xin Chúa ở lại với chúng tôi”. Vâng, “Xin Người ở lại với chúng con”.
Đức cha Phêrô khởi đi từ câu chuyện trên đường Emmau trong bài tin mừng đã quảng diễn ý nghĩa đặc biệt của việc Chúa đồng hành trong đời sống của mỗi Kitô hữu. Đó là điều mà có lẽ ông Tổng giám đốc hằng ấp ủ trong lòng suốt hành trình đức tin.
Chúng ta lại cần phải đến “Nhà Thờ” nơi chúng ta sẽ gặp được một Đức Giê-su, một Giê-su với lời mời gọi: “Hỡi những ai mệt mỏi và gánh nặng. Hãy đến cùng Ta. Ta sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng”.