Chúng ta hãy trở lại dòng sông Gio-đan, và hãy nghe lại lời cảnh báo của ông Gio-an Tiền Hô: “Đừng tưởng có thể bảo mình rằng: Chúng ta đã có tổ phụ Áp-ra-ham. Thiên Chúa có thể làm cho những hòn đá này trở thành con cháu ông Áp-ra-ham”.
Với chúng ta hôm nay, trong con tàu Hội Thánh, chúng ta mới có quyền trông mong và hy vọng mình có tên trong danh sách “một người được đem đi”
ĐTC khuyến khích các sáng kiến từ bi bác ái trong các lãnh vực khác nhau, giúp đỡ những người đói khát, các trẻ em, những người di dân tìm kiếm lương thực, công ăn việc làm, nhà cửa và hòa bình,
Có ai trong chúng ta không một lần bị đóng đinh vào những đam mê của thú vui xác thịt? Hoặc vào những cám dỗ của tiền tài danh vọng v.v…? Ai sẽ giải thoát chúng ta, phải chăng là chính “ông Giê-su”?
Cũng vậy, với ta hôm nay, nếu cuộc hành trình của ta trên con đường về Nước Trời cũng có “sự kiên trì” như thế, lẽ nào ta không diễm phúc ở bên “Cứu Chúa Giê-su”! Vậy, cớ gì hôm nay, chúng ta không “xin ơn kiên trì”!
Còn nếu “nghiêng” về “tám mối phúc thật” ư! Hãy tin rằng, chúng ta sẽ được “gọi là con Thiên Chúa” và “Nước Trời” sẽ là của chúng ta, đúng với lời hứa của Đức Giê-su: “Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ”.
Chỉ có những cuộc gặp gỡ và trao cho nhau những điều nêu trên, nó mới làm sáng danh những cuộc gặp gỡ của ta với Đức Giê-su. Và, hơn hết, nó chứng tỏ rằng, ta “có một cuộc đổi đời”.