Thánh lễ tôn vinh Chúa Kitô mục tử nhân lành và qua Mẹ Maria, cầu nguyện đặc biệt cho những ai sống đời dâng hiến, được cử hành trong bầu khí trang nghiêm và sốt sắng của cộng đoàn giáo xứ.
Hãy tự hỏi lòng mình, rằng: Đã nhiều năm đi-theo-Chúa nhưng thật sự chúng ta có đáp lời mời gọi của Ngài, chúng ta có “nhận ra tiếng Chúa mời gọi” trong cuộc đời mình?
Sắp tới ngày kỷ niệm 100 năm Đức Mẹ hiện ra với ba trẻ mục đồng ở Fatima. BTT giới thiệu với cộng đoàn booj phim này.
Lời cuối cùng, cứ khóc đi cho vơi sầu vơi lệ, nhưng đừng quên khóc với lời nguyện cầu, lời nguyện rằng: “Xin Chúa ở lại với chúng tôi”. Vâng, “Xin Người ở lại với chúng con”.
Đức cha Phêrô khởi đi từ câu chuyện trên đường Emmau trong bài tin mừng đã quảng diễn ý nghĩa đặc biệt của việc Chúa đồng hành trong đời sống của mỗi Kitô hữu. Đó là điều mà có lẽ ông Tổng giám đốc hằng ấp ủ trong lòng suốt hành trình đức tin.
Sự tồn tại của Giáo Hội, hơn hai ngàn năm qua, trong khi có biết bao đế quốc sụp đổ, biết bao quốc gia bị xóa sổ trên bản đồ thế giới, cũng chính là “dấu chỉ một Giê-su Phục Sinh”, Ngài vẫn “ở cùng chúng ta mọi ngày cho đến tận thế”.
Khi chiêm ngắm khuôn mặt Chúa Giêsu, chúng ta đối diện với khía cạnh nghịch lý nhất trong mầu nhiệm của Người; khía cạng ấy xuất hiện vào giờ sau hết của Người trên thập giá. Mầu nhiệm trong mầu nhiệm. Trước mầu nhiệm ấy, chúng ta chỉ có thể phủ phục tôn thờ.
Chúng ta lại cần phải đến “Nhà Thờ” nơi chúng ta sẽ gặp được một Đức Giê-su, một Giê-su với lời mời gọi: “Hỡi những ai mệt mỏi và gánh nặng. Hãy đến cùng Ta. Ta sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng”.