Phụng vụ Chúa nhật Lễ Lá kết hợp hai khoảnh khắc trái ngược nhau; cuộc chào đón Đức Giêsu vào Giêrusalem và thảm kịch Thương khó; lễ hội “Hosanna” và những tiếng la ó lặp đi lặp lại “Đóng đinh nó vào thập giá!”; cuộc khải hoàn và sự thất bại bề ngoài qua cái chết trên thập giá.
Trong một xã hội ngày càng “tục” hóa như thế này, để không rơi vào thảm cảnh tên gian phi (không được hưởng ơn cứu độ), hãy ghi khắc trong con tim mình, lời khẩn cầu nêu trên. Nói rõ hơn, hãy luôn nguyện rằng: “Lạy Chúa, xin nhớ đến con”.
Chúng ta tuyên xưng chúng ta tin vào sự thật chủ yếu trong sứ mạng thiên sai của Chúa Giêsu Kitô: Người là Đấng cứu chuộc thế giới nhờ cái chết trên thập giá. Chúng ta tuyên xưng điều đó trong kinh tin kính công đồng Constantinopoli, theo đó, Đức Giêsu Kitô “vì chúng ta chịu đóng đinh dưới thời Phongxiô Philatô, chịu chết và mai táng”.
Chúa Giêsu nói, “Tôi và Cha tôi là một” (Ga 10:30). Những lời này bị coi là phạm thượng và gây nên một phản ứng mạnh mẽ trong các thính giả. “Họ nhặt đá ném Người” (x. Ga 10:31).
Hơn bất cứ thời gian nào khác trong năm phụng vụ, Mùa Chay phải là thời gian dấn thân và nỗ lực về phương diện thiêng liêng. Nhưng thực ra, nỗ lực này, sự vất vả này, đem lại cho chúng ta cơ hội mừng vui.
Kiến tạo nước Thiên Chúa có nghĩa là ở với Chúa Kitô. Kiến tạo sự hiệp nhất ở trong chúng ta và giữa chúng ta chính xác có nghĩa là qui tụ (thâu tóm) cùng với Người. Đây là chương trình nền tảng của Nước Thiên Chúa, mà trong các bài giảng, Chúa Kitô…
Khi các ông giương cao con Người lên, bấy giờ các ông sẽ biết tôi hằng hữu, và biết tôi tôi không tự mình làm bất cứ điều gì, nhưng Chúa Cha đã dạy tôi thế nào, thì tôi nói như vậy” (Ga 8:28).
Khiết tịnh là sự khẳng định đầy hân hoan của người biết làm thế nào để sống mà cho đi, tự thoát khỏi mọi hình thức nô lệ chính mình. Điều này giả thiết rằng con người đã biết cách chấp nhận người khác, liên hệ với họ, trong lúc vẫn tôn trọng phẩm giá của họ trong sự khác biệt.