Nắng chiều sắp tắt. Gió loạt xoạt thổi vào ngôi nhà tranh lặng lẽ. Cứ mỗi lần đón gió chiều, nó lại thấy nhớ quê da diết. Nó nhớ những ngày cả đại gia đình quây quần trong giờ kinh tối. Đó là những ngày êm đềm và đầm ấm nhất trong hoài niệm tuổi thơ của nó. Bất chợt nó nghe như trong gió có mùi hương trầu thoang thoảng, nhè nhẹ, dặt dìu, mà dai dẳng, mà gần gũi …

Này tôi báo cho anh em một tin mừng trọng đại, cũng là tin mừng cho toàn dân : Hôm nay, một Đấng Cứu Độ đã sinh ra cho anh em trong thành vua Đa-vít, Người là Đấng Ki-tô Đức Chúa. Anh em cứ dấu này mà nhận ra Người : anh em sẽ gặp thấy một trẻ sơ sinh bọc tã, nằm trong máng cỏ.”
Trong đêm cực thánh này nhân loại được đón nhận món quà vô giá khi Chúa đã trao tặng chính Ngài, trao tặng Người Con Yêu cho nhân loại. “Một người con đã được ban tặng cho ta”. Để đáp lại tình yêu ấy, chúng ta được kêu gọi trở thành một món quà, khi trao cho nhau chính bản thân và tấm lòng thành.
Sau khi đã phân phát quà tại thánh đường, các anh chị GLV, quý thầy, đại diện phụ huynh và Thiếu Nhi chia thành từng nhóm đến thăm và tặng quà, chia sẻ niềm vui Giáng Sinh tới Thiếu Nhi tại các mái ấm. Món quà các Thiếu Nhi nuôi “heo đất” trong suốt mùa Vọng vừa qua…
“Xin đánh thức trong lòng chúng con sự tôn trọng đối với mọi sự sống con người đang nẩy sinh. Xin hãy làm cho chúng con có khả năng nhìn ra trong hoa quả lòng người mẹ, công trình kỳ diệu của Đấng Tạo Hóa. Xin cho chúng con quảng đại đón nhận con cái đến với sự sống. Xin hãy chúc lành cho các gia đình”.