Chúa nhật 27 tháng 3 năm 2011, Giáo Hội đã nhìn nhận sự lành bệnh không thể giải thích được của ông Serge François, một bệnh nhân đến cầu nguyện tại Lộ Ðức. Giáo Hội xem đây như một ơn Chúa ban cho người này nhờ lời bầu cử của Ðức Trinh Nữ Maria.
Đến gần 16g, anh chị em xin phép ra về, một cuộc chia tay bịn rịn giữa các thành viên đoàn và các cụ. Một số cụ đã khóc khiến các thành viên trong đoàn cũng xúc động theo. Nhưng cuộc vui nào cũng đến hồi kết thúc đoàn chia tay ra về sau bài hát “Xin vâng”. Vâng ! Lòng con quyết noi gương Mẹ.
Người lớn mà có được một tinh thần như trẻ thơ lúc tráng niên và vào tuổi già, thì quả là một thiên tài, vì họ nắm được niềm hạnh phúc thật trong tâm hồn mà Chúa đã dành để cho tuổi thanh xuân. Chúa Giêsu quả là tế nhị khi Ngài nói với chúng ta rằng cần phải có tinh thần trẻ thơ thì mới vào được Nước Trời. Nước Trời là gì nếu không phải là được sống hoan lạc trong tình yêu thương của Chúa?
Nổi giận là tình trạng cái lưỡi làm việc nhanh hơn cái đầu. Bạn không thể thay đổi quá khứ, nhưng bạn đang phá huỷ hiện tại khi quá lo lắng cho tương lai. Cuộc sống luôn ban tặng những điều tốt đẹp nhất cho những ai biết nhẫn nhịn.
Giáo xứ Đaminh sẽ tổ chức thánh lễ dâng kính Đức Mẹ Lộ Đức, cầu nguyện cách riêng cho các bệnh nhân, và những người đang phục vụ bệnh nhân vào lúc 17 giờ 30 thứ bảy 11.02.2012. Trong tình liên đới, xin quý ông bà anh chị em hỗ trợ cho thân nhân, và giới thiệu cho những người quen biết đến tham dự.
Đến bất cứ nơi đâu, Đức Giêsu không chỉ dùng lời nói giảng dạy, không chỉ đưa ra những lời tuyên bố. Ngài còn hành động qua việc phục vụ con người. Ngài đã phục vụ con người qua việc hóa bánh cho họ ăn. Ngài đã phục vụ con người qua việc chữa lành bệnh tật, và cả trừ quỷ…
Anh em đừng lo lắng tự hỏi : ta sẽ ăn gì, uống gì, hay mặc gì đây ? Tất cả những thứ đó, dân ngoại vẫn tìm kiếm. Cha anh em trên trời thừa biết anh em cần tất cả những thứ đó. Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia, Người sẽ thêm cho.
Cứ mỗi lần có dịp phải vào nhà dưỡng lão để thăm người quen hay bạn bè, tôi thường có những suy nghĩ và ám ảnh, liệu rồi sau này lúc già yếu, bệnh hoạn, tôi có phải vào nằm ở đây không, mà ví như cha mẹ tôi còn sống, tôi có khả năng nuôi nấng săn sóc cha mẹ tôi ở nhà không hay lại phải đưa quý cụ vào đây?