Nhận thức được tầm quan trọng của các buổi tĩnh tâm cùng với sự nhiệt thành muốn canh tân đời sống cho xứng đáng với tình thương của Thiên Chúa, giới trẻ trong và ngoài giáo xứ đã sắp xếp thời gian đến tham dự rất đông. Đó cũng là một dấu hiệu tích cực rất đáng vui mừng cho Mùa Chay Thánh năm nay.
Via Dolorosa. Có người dịch là Con Đường Đau Buồn. Người khác dịch là Con Đường Sầu Khổ, hoặc Con Đường Đau Đớn… Thật hợp lý khi hôm nay chúng ta để cho ký ức trở về Giêrusalem để đi lại con đường Chúa đã đi qua hầu có thể cảm nhận được sự sầu khổ và nỗi lòng của Thầy Chí Thánh Giêsu.
Thượng tế Cai-pha năm xưa đã chụp cái mũ “chính trị” lên đầu Chúa Giê-su để làm lợi cho ông ta, chứ đâu phải hoàn toàn là vì dân tộc ! còn con, nhiều khi con cũng đã lấy những cái mũ “trái đạo đức”, “sai nguyên tắc”… chụp lên đầu anh chị em mình …
Sao Chúa lại yêu con? / Trong khi con quên Chúa, / Chúa bị con đóng đinh / Bằng bao nhiêu thứ tội / Biết bao là điều lầm lỗi / Sắc nhọn hơn vòng gai.
Giọt nước mắt nào chảy trên gò má. Giọt nước mắt nào thống hối ăn năn. Giọt nước mắt nào gục đầu bên Chúa. Giọt nước mắt nào một kiếp than van. ĐK: Xin tha thứ Chúa ơi cuộc đời tội lỗi. Xin tha thứ Chúa ơi trọn đời ăn năn.

Ngày tĩnh tâm đầu tiên rơi vào đúng Lễ Truyền Tin. Nếu Abraham cất bước đăng trình chỉ dựa trên đức tin, thì Lễ Truyền tin cũng là khởi đầu hành trình “Xin vâng” của Đức Maria, một lần cho cả đời, và hành trình của Đức Giêsu khi từ ngai trời vào trần gian đã thưa lên rằng : “Này con đến để thực thi ý Cha”.
Việc Đức Giêsu vào thành Giêrusalem đã khơi lên cho dân những ký ức tôn giáo. Sự kiện này này cũng nhắc nhớ họ về những gì đã xảy ra cho các ngôn sứ – chịu đau khổ và bị loại trừ vì sứ điệp của mình.