Vương Tường ở với cha và bà mẹ ghẻ rất sâu cay… Nhưng ông không oán ghét mà ăn ở rất có hiếu. Mùa đông, nước đóng lại thành băng, bà mẹ ghẻ đòi ăn cá tươi, ông cởi trần trên băng giá để tìm cá. Bỗng nhiên băng nứt đôi ra, có hai con cá chép nhảy lên, ông bắt về làm món ăn cho kế mẫu.
Người giáo dân châu Á như “người khổng lổ đang ngủ”, bị kiềm chế bởi quá nhiều nhiệm vụ trong phạm vi cơ chế của hàng giáo sĩ. Nay là lúc đánh thức họ dậy để thực thi sứ vụ chuyên biệt của họ, đó là sống trong thế giới này như một chất men, để biến đổi nó, để biểu hiện tính đa dạng của đời sống đức tin, ….
Trăm năm trước Đức Kitô giáng sinh, tác giả sách Khôn Ngoan đã ngộ ra điều này: “Nào có ai biết được ý định của Thiên Chúa? Nào có ai hiểu được Đức Chúa muốn điều chi? Loài người chúng ta vốn yếu nhược, tầm nhìn có hạn và các chọn lựa của chúng ta lại bị chi phối bởi những áp lực từ bên trong cũng như bên ngoài, giữa ý thức và vô thức.

Người đời nhà Tấn, lúc mới lên 8 tuổi đã biết thờ mẹ rất có hiếu, nhà nghèo, mùa hè nhiều muỗi, không có tiền mua màn, sợ cha mẹ bị muỗi đốt, Ngô Mãnh cởi trần nằm cho muỗi đốt mà chẳng dám xua đuổi, để cha mẹ được ngủ yên.
Chúng tôi thấm nhập từng lời giảng của Cha bề trên chánh xứ. Những mẫu gương tuyệt vời của các bà mẹ Công Giáo Việt Nam về đức tin và lòng can đảm, hy sinh để bảo vệ đức tin, minh chứng cho đức tin: những tấm gương sống động để giáo dục cho con cái.
Tương truyền nước mắt ông Vương Thôi chảy quá nhiều, làm cho cây trắc bên mồ kkhô héo được tươi lại … Mẹ ông lúc sinh thời hay sợ sấm, cho nên khi mất rồi, hễ khi nào trời mưa có sấm chớp, ông lại ra mồ mà khấn rằng “Có con đây rồi cốt để cho mẹ khỏi sợ”.
Leonardo đang miệt mài trong bức tranh “Bữa Ăn Cuối Cùng” của Chúa Giêsu với các môn đệ. Tất cả các khuôn mặt, từ Chúa Giêsu đến các môn đệ, đều đã hiện nguyên hình trên khung vải. Nhưng đến lúc phải tô vẽ cho khuôn mặt của Giuđa, danh họa Leonardo da Vinci đã tỏ ra lúng túng vì ông không biết phải tìm một người nào làm mẫu cho con người phản bội này…
Nó chua, chua đúng nghĩa của từ chua, mẹ nói, mẹ thích ăn canh chua thì phải chua, thế là con của mẹ cũng thích giống mẹ. Mẹ không thích canh nêm đường, nó có vị ngọt mẹ không thích ăn, nên con của mẹ cũng không thích, người ta nói, và hay thắc mắc, người miền Tây thích ăn ngọt, thế mà sao con lại ghét thức ăn có nêm đừơng đến thế. Con thích ngọt nhưng là món ăn cần ngọt, ngọt như đúng nghĩa của nó, giống mẹ nói vậy.