16- Vương Thôi : nghe sấm khóc mộ

Tương truyền nước mắt ông Vương Thôi chảy quá nhiều, làm cho cây trắc bên mồ kkhô héo được tươi lại …  Mẹ ông lúc sinh thời hay sợ sấm, cho nên khi mất rồi, hễ khi nào trời mưa có sấm chớp, ông lại ra mồ mà khấn rằng “Có con đây rồi cốt để cho mẹ khỏi sợ”.

Clips: Tiếng Đàn Mang Ngọn Lửa Trái Tim

Những điều tôi đã viết trong bài thơ “Tiếng đàn mang ngọn lửa trái tim” là những điều tôi mong ước mọi người đối xử với nhau cũng đẹp như thơ. Những bông hoa còn rung động trước tiếng đàn của một gã mù đã cụt mất một bàn tay. Các bạn biết người bị cụt một bàn tay chơi đàn đã khó mà người ấy còn bị mù thì việc ấy sẽ khó khăn đến thế nào?

12- Đinh Lan : Khắc tượng thờ cha mẹ

Đinh Lan người đời nhà Hán, mồ côi cha mẹ từ thuở nhỏ, khi trưởng thành, nhớ công ơn cha mẹ, thuê thợ tạc tượng cha mẹ bằng gỗ để thờ phượng. Ngày dâng hai bữa cơm, tối đến lại lo quạt màn, sửa soạn gối chăn, hầu hạ chăm nom in như hồi cha mẹ còn sống.

11- Thái Thuận : nhặt dâu cho mẹ

Người đời nhà Hán, mồ côi cha từ thuở còn bé, nhà rất nghèo. Thái Thuận hết lòng thờ mẹ. Gặp năm mất mùa đói kém vì loạn lạc, Thái Thuận vào rừng tìm trái dâu về để ăn thay cơm. Được trái nào chín, Thuận để qua một bên, trái nào vừa đỏ để qua một bên khác.