Nói cách khác, đừng rời bỏ Con Thuyền Giáo Hội, bởi vì nơi đây chúng ta được chăm sóc bởi một tông đồ Phê-rô và bây giờ là một Giáo Hoàng Phan-xi-cô. Hơn thế nữa, chúng ta nhận ra được một Giê-su Nazaret chính là Chúa đó. Vâng, Giê-su Nazaret – CHÚA ĐÓ.
Thầy nhắm mắt cách nhẹ nhàng. Những lời kinh quen thuộc vọng bên tai thầy : “Thiên Chúa bởi Thiên Chúa, ánh sáng bởi ánh sáng… Vì loài người chúng tôi và để cứu rỗi chúng tôi, Người đã từ trời xuống thế. Bởi phép Đức Chúa Thánh Thần… bởi lòng Trinh Nữ Maria… và đã làm người…”
Vâng, chỉ cần làm một điều thôi, đó là chúng ta “đừng vắng mặt” như Tô-ma đã (lỡ) vắng mặt. Đừng … đừng bao giờ vắng mặt “ngày thứ nhất trong tuần”.
Thánh Kinh và Thánh Thể phải được xếp ngay ngắn trong ngôi-mộ-tâm-hồn của mỗi chúng ta. Bởi, chỉ có như thế, chúng ta mới có thể được chạm, được thấy, được nghe chính Đức Giê-su Phục Sinh. Thánh Kinh và Thánh Thể chính là nơi chúng ta gặp Giê-su Phục Sinh.
Đối với Martinô, những năm ở tại tu viện thánh Đaminh qua đi thật nhanh. Điều đó không lạ gì, vì thầy luôn bận rộn. Đôi lúc nhìn vào các cha các thầy đang đọc Kinh Phụng vụ ở nhà nguyện, thầy thầm nghĩ : Mới ngày nào họ là những cậu bé đến để xin dâng mình cho Chúa trong Dòng Đaminh mà bây giờ họ đã trưởng thành, một số đã là những học giả nổi tiếng khắp miền Peru.
Không gì tốt hơn là chúng ta hãy ghi khắc trong con tim mình lời truyền dạy của Đức Giê-su, lời truyền dạy rằng: “Anh em hãy cầu nguyện… Dậy mà cầu nguyện” (x.Lc 22, …46)
Một thầy khác kể lại sự kiện mới xảy ra tháng trước rằng : “Tôi thấy thầy Martinô cầu nguyện trước ảnh Thánh Giá ở nhà nguyện lầu dưới. Tôi sẽ không bao giờ quên cảnh tượng đó. Thầy Martinô không quỳ trên nền nhà, nhưng quyền năng của Thiên Chúa đã nâng thầy lên khỏi mặt đất tới bên cạnh sườn Chúa.