Đó chính là lúc ta cảm nghiệm được sự “dịu ngọt”, sự dịu ngọt mà Thiên Chúa đã ban cho chúng ta qua “Con của Người” là Đức Giê-su Ki-tô, một Giê-su đã phán hứa: “Như Chúa Cha là Đấng hằng sống đã sai tôi, và tôi sống nhờ Chúa Cha thế nào, thì kẻ ăn tôi, cũng sẽ nhờ tôi mà được sống như vậy”
Chúa Cha là nguồn mạch, là điểm xuất phát của tình yêu. Chúa Con là điểm hội tụ của tình yêu. Chúa Thánh Thần là mối dây liên kết hai chiều của tình yêu.
Không có biến cố Chúa Thánh Thần hiện xuống sẽ không có ngày “khai sinh” Giáo Hội. Không có biến cố Chúa Thánh Thần hiện xuống sẽ không có một Giáo Hội “Duy Nhất – Thánh Thiện – Công Giáo – Tông Truyền”.
Chúng ta đừng như các môn đệ xưa, “đăm đăm nhìn lên trời phía Người đi” nữa, mà hãy nhìn vào chính bản thân mỉnh, và tự hỏi: Tôi có sẵn sàng “ra đi và làm cho muôn dân thành môn đệ”. Vâng, “Hãy ra đi và làm”, vì đó là lời Chúa truyền dạy.
Thầy và trò cùng quây quần bên nhau trong một bữa tiệc, bữa tiệc nhân ngày lễ Vượt Qua. Trong bữa tiệc ấy, Đức Giê-su đã bảy tỏ với các môn đệ rằng, “Anh em đừng xao xuyến! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy”.
Kiệu Đức Mẹ được cung nghinh và lần lượt dừng lại ở 7 vị trí trong và ngoài nhà thờ. Đến mỗi điểm dừng, tiếng trống hồi vang lên, tất cả đều dừng bước, mọi ánh mắt của đoàn người cùng hướng về kiệu Mẹ Fatima, giơ cao ngọn nến và hoa như lời ngợi khen, chúc tụng, dâng lên lời kinh Kính Mừng thật sốt sắng.
Đức Giê-su đã khẳng định: “Không ai có thể đến với Chúa Cha mà không qua Thầy”. Thế nên, đừng chần chờ gì nữa, hãy lấy bút chấm tọa độ, con đường mang tên Giê-su, trên tấm bản đồ cuộc đời của mình, và xem đó chính là con đường tình ta đi.
Trong bài giảng trong Thánh lễ trên mộ của hai thiếu nhi Phanxicô và Giaxinta, Đức cha giáo phận Leiria đã nói: “Thiên Chúa thật là kỳ diệu, Người đã muốn làm vinh danh Người qua hai trẻ bé nhỏ mù chữ nhưng rất quý giá trước mắt Người.”