Truyền thống hiện đại của Học thuyết Xã hội Công giáo (CST) – là bộ nguyên lý được Giáo hội kêu gọi vận dụng nhằm xây dựng một trật tự xã hội công bằng – đã từng được Đức Giáo hoàng Lêô XIII (1878 -1903) thôi thúc phổ biến.
Ngày 08/05/2025 vừa qua, toàn thể Giáo Hội Công Giáo vui mừng khi mật nghị Hồng Y đã bầu ra một vị giáo hoàng mới. Tân giáo hoàng tên là Robert Francis Prevost, và ngài đã chọn tước hiệu là Lêô XIV. Lời chào đầu tiên của Đức Tân Giáo Hoàng Lêô XIV gửi đến toàn thể các tín hữu là lời chúc “Bình an ở cùng tất cả anh chị em”.
Tình yêu là phương thuốc mạnh mẽ để vượt qua mọi hận thù trong gia đình, giúp giữ vững sự hòa hợp và gắn kết. Ngôi nhà cần được xem là nơi đặc biệt, nơi mọi người phải tránh la hét, trách mắng và giận dữ. Như vậy, ma quỷ sẽ không làm tổn thương gia đình, chúng ta cẩn thận khi tiếp xúc với nhau. Dù nghịch lý, nhưng trút giận lên người thân lại dễ dàng hơn với người ngoài.
Theo Tin Mừng thánh Luca ghi lại, chúng ta được biết: Đức Giê-su khởi sự ra đi rao giảng Tin Mừng khi “Người trạc ba mươi tuổi.”(Lc 3, 23) Chỉ là một chàng trai ba mươi tuổi, thế nhưng, bất cứ nơi nào Đức Giê-su xuất hiện, ngay lập tức “dân chúng lũ lượt kéo[…]
Cuộc sống là một hành trình dài với vô số cung bậc cảm xúc, từ niềm vui, hạnh phúc đến nỗi buồn và thử thách. Trong hành trình ấy, không ít lần chúng ta gặp phải những người khiến ta tổn thương, thất vọng hoặc gây ra những khó khăn trong cuộc đời. Thế nhưng, có một chân lý đơn giản nhưng đầy ý nghĩa: “Đừng bao giờ trách móc bất kỳ ai trong cuộc đời của bạn.” Đây không chỉ là một lời khuyên, mà còn là một thái độ sống mang lại sự bình an, trưởng thành và trí tuệ.
Giáo hội đã chính thức công nhận các lần hiện ra tại Fatima là xác thực và phù hợp với đức tin Công giáo. Đức Giáo hoàng Piô XII, Gioan XXIII, Phaolô VI, Gioan Phaolô II, Bênêđictô XVI và Phanxicô đều bày tỏ lòng sùng kính đặc biệt đối với Đức Mẹ Fatima.
ánh Kinh, chính là nơi có rất nhiều “tiếng gọi” của Chúa mà chúng ta sẽ được nghe, nếu chúng ta tiếp cận. Từ Thánh Kinh, chúng ta được biết, rằng: có một người Mục Tử Nhân Lành, người đó chính là Đức Giê-su, một Giê-su Phục Sinh, đã hy sinh chính mạng sống mình vì “đàn chiên”, một Giê-su Phục Sinh, vẫn đứng đó, nơi bàn Tiệc Thánh Thể và cất tiếng mời gọi những “con chiên” yêu dấu của mình, rằng: hãy đến để nhận lấy một thứ cỏ, không phải là thứ cỏ dại, nhưng là thứ cỏ đem lại sự sống đời đời, thứ cỏ mang tên “Mình Máu Thánh Chúa Ki-tô”.
Ơn gọi không bắt đầu bằng tiếng gọi ầm vang, mà bắt đầu từ một ánh mắt. Ánh mắt yêu thương của Đức Giêsu đã chạm đến Simon bên bờ hồ Galilê. Ánh mắt ấy cũng vẫn còn đó, nhẹ nhàng và sâu thẳm, đang tìm kiếm nơi trái tim những người trẻ một sự đáp trả trọn vẹn. Ơn gọi là mầu nhiệm giữa tự do của con người và lòng thương xót của Thiên Chúa. Nó không phải là phần thưởng dành cho người xứng đáng, mà là quà tặng cho người dám mở lòng ra để yêu và được yêu.







