Trong tông thư Đau khổ cứu độ, tôi đã nhận xét rằng Đức Maria rất thánh, “là chứng nhân cuộc khổ nạn của người Con bằng sự hiện diện, và là người tham dự vào cuộc khổ nạn ấy bằng sự đồng cảm, đã góp phần đặc biệt vào Tin mừng về sự đau khổ…
Đức tin của người mù được chữa lành trải qua một thử thách cam go nhưng đã chiến thắng. Ánh sáng của Chúa Kitô, thấm nhuần tâm hồn – chứ không phải mắt anh ta, tỏ ra mạnh mẽ hơn sự cứng lòng và hoài nghi. Ánh sáng ấy thậm chí còn mạnh mẽ hơn sự sợ hãi của loài người và cả ý định đe dọa của họ.
Dù chúng ta có là người con cả hay người con thứ đi nữa, hãy tin rằng, Thiên Chúa sẽ yêu thương chúng ta hết tình. Người sẽ “nhậm lời và đoái nhìn đến chúng ta”. Chỉ cần… chỉ cần khi lỡ lầm, chúng ta sẽ trở về,
Vì bất cứ ai nâng mình lên sẽ bị hạ xuống, còn ai hạ mình xuống sẽ được nâng lên” (Lc 14:11). Điều này đã xảy ra trên mặt đất này, trong cõi đời này, nhưng chỉ là thứ yếu. Điều thiết yếu là người khiêm nhường sẽ được chính Thiên Chúa nâng lên ở trên trời.
Thánh tông đồ Gioan viết rằng Thiên Chúa là tình yêu; chính Người, chứ không phải chúng ta, đã yêu thương trước, và bất cứ ai yêu thương thì ở trong Thiên Chúa và Thiên Chúa ở trong người ấy (x. 1Ga 4:16, 19).
Tái khám phá chính mình! Chúa Kitô “mặc khải” con người cho chính họ – như công đồng dạy, Người tỏ cho con người biết ơn gọi thực sự và dứt khoát của họ. “Cùng thu góp với Chúa Kitô”
Phụng vụ hôm nay đặc biệt hướng dẫn chúng ta đến với Thiên Chúa như là nguyên tắc và suối nguồn tối hậu của sự thiện chân thật. Thiên Chúa là Nguồn đầu tiên của Lề Luật. Từ đó có sự khẳng định sức mạnh không thể hủy diệt của Lề Luật Thiên Chúa trong lời Chúa Giêsu: “một chấm, một phẩy cũng không qua đi cho tới khi mọi sự được hoàn thành” (Mt 5:19).
“Bảy mươi lần bảy”: Với những lời này, Chúa muốn nói rõ cho Phêrô và cho chúng ta rằng chúng ta không nên đặt giới hạn cho sự tha thứ người khác. Như Chúa luôn luôn sẵn sàng tha thứ cho chúng ta, chúng ta cũng phải luôn luôn sẵn sàng tha thứ cho người khác.