Quay về để giao hòa chỉ là cấp độ thứ nhất, quay về để canh tân thuộc đẳng cấp thứ hai. Canh tân là từ bỏ con người cũ, mặc lấy con người mới theo tinh thần Chúa Kitô. Mỗi Kitô hữu hãy canh tân, mỗi giáo xứ hãy canh tân, mỗi giáo phận hãy canh tân. Canh tân không chỉ diễn ra trong mùa chay mà còn diễn ra từng ngày từng giờ.
Đức Giêsu đã khóc. Ngài khóc không phải bởi tại không có mặt kịp thời kể cứu Lazaro. Chính Đức Giêsu, khi nhận được tin xấu về Lazaro, Ngài đã nói với các môn đệ rằng : “Thầy mừng cho anh em, vì Thầy không có mặt ở đó, để anh em tin.” Nhưng Đức Giêsu khóc là “vì dân chúng đứng quanh đây”. Họ đúng là như bầy chiên không người chăn dắt.
Ngài cầu chúc mỗi người, như Lagiarô thuở xưa, nghe được tiếng Chúa kêu gọi đích danh tên gọi của mình “Lagiarô, hãy ra khỏi mộ !”. Hãy ra khỏi mộ thất vọng để sống hy vọng, ra khỏi mộ buồn sầu để sống vui tươi, ra khỏi mộ chán nản để hăng say sống và làm chứng cho Chúa.
Theo lời Chúa dạy, ba trụ cột đó là ăn chay, cầu nguyện và bố thí. Đổi mới cách làm ba việc đạo đức nầy là điều kiện cần thiết giúp mỗi người tham dự vào đời sống mới của Chúa Phục Sinh, là đời sống hiệp thông với Ba Ngôi Thiên Chúa, đồng thời hiệp thông với nhau cùng với mọi người là con một Cha trên trời, là anh em một nhà.
Ngày hôm nay đến với thánh thánh Martinô, chúng ta cùng với thánh nhân sống mùa chay qua việc tìm gặp Chúa và can đảm bước theo Chúa Giêsu để Người dạy ta cách sống thế nào cho phù hợp với thánh ý Chúa Cha. Hãy theo Chúa Giêsu để Người dạy ta cách từ bỏ bản thân, chết đi trong tinh thần vâng phục, và sống lại nhờ tín thác vào niềm tin của Chúa Kitô phục sinh.
Tất cả chúng ta ai cũng khao khát sự sống. Thế nhưng, lắm khi chúng ta lầm đường lạc lối. Cũng như người thủy thủ đọc sai hải bàn, cũng như người phi công đọc sai bản đồ, chúng ta đọc sai những bản chỉ dẫn đi tìm sự sống của chúng ta. Những ảo ảnh và phù phiếm của cuộc sống lôi kéo chúng ta đến những bóng mờ của chết chóc mà chúng ta không hay biết. Khi chợt tỉnh, thấy mình mắc cạn như những chú cá voi thì đã quá muộn.
Thật kỳ lạ: Đọc một chương Kinh Thánh sao mà quá khó khăn, mà đọc một trăm trang tiểu thuyết tình cảm hay kiếm hiệp thì sao lại dễ đến thế ? Thật kỳ lạ: Sao ai ai cũng muốn ngồi hàng đầu khi nghe hòa nhạc, mà lại làm đủ mọi cách để ngồi hàng cuối trong Nhà Thờ ?