Ba ơi, cũng như mọi năm, con cố gắng tranh thủ sắp xếp mọi thứ để sáng sớm 26 về quê ăn Tết với Ba Má. Chỉ còn một ít việc tồn đọng, sáng mai thức dậy giải quyết là xong. Lòng lâng lâng nhẹ nhàng. Còn một điều nữa… đó là con an tâm vì Tết này mình vẫn còn có Ba, Tết này con, các anh chị em và Má vẫn còn có Ba… Con ngủ một giấc thật ngon lành…
Hãy vào đây để trải nghiệm một lần, thử ngã lưng ngủ qua đêm trên các giường của bệnh nhân tại chốn này, bạn sẽ thấy sự bình an là quan trọng thế nào trong đời người, bạn sẽ nhận ra ai đã cho bạn sự bình an ấy và đặc điểm của sự bình an là gì.
Để mừng Bổn Mạng giáo xứ và nhân dịp mùa khai giảng năm học mới, nhóm bác ái xã hội Gia đình Truyền Tin sẽ thực hiện các chuyến công tác từ đầu tháng tám đến Tết Trung Thu, để chia sẻ với các trẻ em mồ côi, khuyết tật, và các em học sinh vùng sâu, vùng xa… Xin quý vị hảo tâm và cộng đoàn hỗ trợ
Rồi tôi phải đi học xa. Mỗi lần về thăm nhà, cha rất mừng. Người đến bên cạnh và ra dấu hiệu bằng tay để hỏi tôi được nghỉ học bao nhiêu ngày. Đến lúc trở lại trường, cha luôn ra hiệu cho mẹ lấy tiền cho tôi. Lần nào, cha cũng làm như thế. Có khi hai cha con chỉ nhìn nhau mà không biết nói gì, không biết tâm sự như thế nào, vì cha con tôi chỉ có thể hiểu ý nhau trong những chuyện đơn giản và thực tế mà thôi.
Ngôi đền thờ chỉ sáng lên nhờ chính những ngọn đèn mà các tín hữu mang đến. Ðó có lẽ phải là hình ảnh đích thực của đời sống đạo chúng ta. Chúng ta lãnh nhận đức tin từ một cộng đồng Giáo Hội và đức tin của chúng ta chỉ có thể sống và lớn mạnh trong cộng đồng Giáo Hội mà thôi. Không ai có thể là người tín hữu Kitô mà có thể ở ngoài Giáo Hội.
Bắt đầu cuộc hành trình “Nhờ Mẹ đến với Chúa”, đoàn viếng nhà thờ lần chuỗi Mân Côi và leo núi viếng Mẹ Bãi Dâu. Trời kéo mây đen, mưa như trút nước, nhưng trong chốc lát, gió biển thổi mây đen tan biến, giành lại bầu trời trong xanh để đoàn chúng tôi tiếp tục chinh phục núi Chúa Tao Phùng.