Năm học mới đã bắt đầu. Một năm học hứa hẹn rất nhiều điều hấp dẫn, thú vị từ các bài học Giáo lý đến các chương trình sinh hoạt đang chờ đón các em Thiếu nhi. Nguyện xin Thiên Chúa, Mẹ Maria luôn dõi theo Đoàn Thiếu nhi, ban muôn ơn lành xuống tất cả thành viên của Đoàn.
Cách đây 22 năm, có bố có tôi nhưng nhà chẳng có nổi cái màn hình dù là đen trắng. Bố buồn tủi khi để mấy đứa nhóc phải coi ké nhà hàng xóm. Dù rất thích nhưng chẳng bao giờ bố đi xem vô tư như bọn trẻ. 5 năm sau, có bố có tôi có màn hình nhưng bố con lại cách nhau đến 500km. Mùa WorldCup 2010, bố, tôi, màn hình cùng chung một chỗ nhưng đó không phải là sự hội tụ của may mắn.
Nhận được phim ngày lễ Thánh Đaminh 08.08.2011, nhưng mấy ngày qua giáo xứ có nhiều tin nóng của ngày lễ Truyền chức, của Hồng ân các thầy tuyên khấn … Hôm nay, xin gửi đến cộng đoàn trích đoạn trên Youtube do Video Minh Triệu tuyển chọn và giới thiệu.
Nhắn nhủ riêng với các khấn sinh, cha Giám Tỉnh nhắc lại biến cố ngày 15.8.1217, thánh Đaminh sai 16 tu sĩ tiên khởi của Dòng ra đi “giảng thuyết, học hành và lập tu viện”. Cũng vậy, qua việc tuyên khấn trọng thể và gia nhập vĩnh viễn vào Dòng, anh em cũng phải sẵn sàng ra đi để thi hành sứ vụ mà cộng đoàn trao phó.
Trong lúc chờ khai mạc WYD Madrid 2011 vào lúc 20 giờ 16.08.2011 (giờ Tây Ban Nha), xin giới thiệu trích đoạn Lễ bế mạc WYD Cologne 2005. Phim được thu từ chương trình trực tiếp qua truyền hình cáp … và chọn những nội dung đặc biệt.
Nếu hình ảnh Chúa Giêsu được treo lên cây thập tự như chuyển tải ý nghĩa Ngài mời gọi chúng ta từ bỏ mình, vác lấy những khổ nhọc nơi trần thế để theo Thầy, thì bức tượng của Mẹ Maria lại biểu thị sự vỗ về, che chở, ủi an những người lữ hành trên đường về quê Trời…
Mỗi tuần sẽ có ba bài học quý giá. Trước hết là bài học từ trong Tin Mừng, mà Thiếu nhi nên cố nhớ ít là một câu. Thứ hai là bài học từ nội dung giáo lý trong tuần, với phần quyết tâm cụ thể. Và bài học thứ ba gắn liền với danh xưng của đoàn là Thánh Thể, cử hành Thánh lễ, học nơi Chúa Kitô bài học yêu thương …
Cả nhà phì cười. Ngựa què lặc lè, lồm cồm, lê lết chở các tiểu cô nương quanh bàn được bốn, năm vòng thì mệt quá và lăn ra… “chết”! Tôi chạy vào buồng lấy chiếu ra đắp cho ngựa như nấm mồ. Cả ba đứa cười khúc khích, mệt, ôm nhau ngủ khì. Ba vạch chiếu, rón rén đi tắm, mặc quần áo, đạp xe đi dạy. Nội lặng lẽ ngồi quạt cho các cháu, mẹ đi giặt đồ. Khi tôi lên lớp bảy, thì bà nội mất trong sự yêu thương, tiếc nhớ của cả gia đình.