Một trong hai tên gian phi bị treo trên thập giá cũng nhục mạ Người : “Ông không phải là Đấng Ki-tô sao ? Hãy tự cứu mình đi, và cứu cả chúng tôi với !” … Còn anh kia thưa : “Ông Giêsu ơi, khi ông vào Nước của ông, xin nhớ đến tôi !” Và Người nói với anh ta : “Tôi bảo thật anh, hôm nay, anh sẽ được ở với tôi trên Thiên Đàng.”

Cha nhắn nhủ với các đoàn viên Đaminh, kinh Mân Côi do chính tay Mẹ trao cho Thánh phụ Đaminh. Đó là di sản vô giá của Dòng, một kho tàng chan chứa hồng ân Thiên Chúa ban cho Dòng để suy niệm, và cổ võ kinh Mân Côi cho mọi người.
Đoàn chúng tôi sải những bước chân hân hoan, háo hức trên con đường làng với hai bên đường là cây cối xanh rì, thoang thoảng tiếng gà gáy, tiếng ếch kêu, tiếng chó sủa, tiếng cười khúc khích của các em nhỏ… Dường như cái nắng gắt, cái mệt mỏi dần tan biến. Sự hiện diện của chúng tôi đang làm cho không khí nơi đây trở nên hoan hỉ và vui tươi lạ thường.
Ở trường học, chúng ta học rất nhiều môn, nhưng không môn nào dạy ta nghệ thuật làm cha mẹ, nghệ thuật mà ta phải áp dụng suốt cả cuộc đời kể từ khi có con, đồng thời cũng là một nghệ thuật hết sức quan trọng cho hạnh phúc của ta cũng như cho tương lai của con cái. Vì thế, đa số nhân loại khi lên làm cha mẹ đã không biết phải đóng vai trò đó như thế nào cho sáng suốt.
Chẳng hiểu mối quan hệ giữa người sống với kẻ chết ở bên Tây bên Mỹ khắng khít, ràng buộc đến cỡ nào. Chứ ở Việt Nam ta, chuyện sống chết, tử sinh, mất còn, âm dương và đời này đời sau, tuy bất thành văn, nhưng vốn dĩ đã vận vào người, đã ghi tâm khắc cốt, đã truyền tử lưu tôn, không cần phải bàn. Ấy là sự tử như sự sinh, nghĩa tử là nghĩa tận.
Xin cho con can trường, hãnh diện thuộc về Chúa là của Chúa, Tiếng xin vâng ngày đêm hướng lên. Sống vươn cao niềm vui sứ mệnh Nén bạc Chúa đã ban, nguyện làm ích gấp trăm muôn lần.
Đây cũng không phải là phương pháp gì đặc biệt, chỉ là con người đối với tất cả những thứ mình có đều cho rằng sự tồn tại của nó là đương nhiên cho nên không cảm thấy hạnh phúc, cái mà ông thiếu chính là một cơ hội mất đi. Ông đã biết thứ mình đang có quan trọng thế nào chưa? Kỳ thực cái bao ông đang ôm trong lòng với cái bao trước đó là một, bây giờ ông có còn muốn đem tặng nó cho tôi nữa không?