Tuần tĩnh tâm đã qua, nhưng ơn Chúa vẫn ở lại để nâng đỡ, dìu dắt cộng đoàn và trợ giúp cộng đoàn vượt qua những cám dỗ, những thử thách hầu xứng đáng đón nhận Hồng Ân Chúa Phục Sinh.
Tuần tĩnh tâm đã qua, nhưng ơn Chúa vẫn ở lại để nâng đỡ, dìu dắt cộng đoàn và trợ giúp cộng đoàn vượt qua những cám dỗ, những thử thách hầu xứng đáng đón nhận Hồng Ân Chúa Phục Sinh.
Hôm đó Đức Giê-su đã viết trong quả tim mỗi người chữ “tình thương và tha thứ.” Những hòn đá chờ ném đi được lặng lẽ thả xuống, khi những người đang cầm chúng nhận ra rằng không ai là người vô tội trước mặt Thiên Chúa.
Vâng, hôm nay, Đức Giê-su vẫn luôn trở lại ngôi làng Bê-ta-ni-a được cải danh là “ngôi nhà tạm”. Nơi đây, Ngài sẽ nói với mỗi chúng ta, như xưa đã nói với cô Mác-ta, rằng; “Con có tin thế không?”
Ðức Giêsu nói với thân mẫu rằng: “Thưa Bà, đây là con của Bà”. Rồi Người nói với môn đệ: “Ðây là mẹ của anh”. Kể từ giờ đó, người môn đệ rước bà về nhà mình.
Giáo hội mời gọi mọi người, mọi gia đình hãy biết vun đắp cho gia đình như là hình ảnh của Thiên Chúa. Giáo hội mời gọi mọi Kitô hữu hãy cố gắng biến gia đình của mình thành những cộng oàn yêu thương, cộng đoàn tràn ngập niềm vui cộng đoàn thấm đượm Tin Mừng.
Kinh nghiệm trong những lúc phải tiễn đưa người thân về nơi an nghỉ có làm bạn mạnh mẽ hơn trong niềm tin vào sự sống lại của thân xác không?
Con người chỉ cần 3 phút không có dưỡng khí là chấm dứt sự sống. Một em bé đã bị vùi dưới đất khá lâu, chỉ nguyên thời gian từ lúc phát giác đến lúc đào bới lên để cứu em bé chắc cũng không dưới 10 phút. Vậy không hiểu một phép lạ nào đã gìn giữ sự sống cho em bé nàY?
Trước lễ Vượt Qua, Đức Giê-su biết giờ của Người đã đến, giờ phải bỏ thế gian mà về với Chúa Cha. Người vẫn yêu thương những kẻ thuộc về mình còn ở thế gian, và Người yêu thương họ đến cùng.