Những bước chân không tên

Có những con người đi qua đời ta rất lặng lẽ, nhẹ như một bước chân vào buổi sớm, như một làn gió mát không tên. Họ đến trước ta, rời đi sau ta, không để lại gì ngoài sự sạch sẽ, ngăn nắp, yên bình. Họ là những người lao công – những con người vẫn âm thầm giữ cho đời sống này được sạch sẽ, trật tự. Có khi họ xuất hiện giữa đêm tối, trong cái se lạnh của sáng sớm hoặc cái oi bức của trưa hè, không lời than phiền, không mong người khác chú ý. Vẫn là đôi tay ấy, chiếc chổi ấy, chiếc xe đẩy ấy, đôi khi là chiếc khẩu trang che nửa khuôn mặt đã đầy nét mệt mỏi. Nhưng ẩn sau tất cả là một sự trung thành đáng kinh ngạc: Trung thành với công việc, với nhịp sống của xã hội, của từng bước chân người khác.