Vào chiều ngày thứ nhất trong tuần, nơi các môn đệ ở, các cửa đều đóng kín, vì các ông sợ người Do-thái. Đức Giê-su đến, đứng giữa các ông và nói : “Bình an cho anh em !” Nói xong, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn. Các môn đệ vui mừng vì được thấy Chúa.
“Thánh Thần, khấn xin ngự đến! Hồn con đang mong chờ Ngài. Suối nguồn thánh ân hiện xuống! Này dương gian, xin Ngài đổi mới. Ngài ơi, xin Ngài hãy đến! Chiếu sáng thế gian u mê tối tăm. Ngài ơi, xin Ngài hãy đến! Hiển linh Ngài ơi!”
Như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em. Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần.
Những sự thể hiện bề ngoài đó không thể nào mang lại giá trị thực sự cho chúng ta. Giống như việc chúng ta xây nhà mà không làm móng thật kĩ, sớm hay muộn thì nhà cũng sẽ nứt và sụp đổ. Trong giới nghệ sĩ, chúng ta cũng từng chứng kiến nhiều người nổi tiếng sau một thời gian thành công lại mắc phải sai lầm để rồi đánh đổ cả sự nghiệp. Nếu chỉ chạy theo tiền bạc và sự nổi tiếng không mà thôi thì rất khó để làm nghề bền vững được. Còn những ai làm nghề bằng cái tâm thực sự thì dù có phong ba bão táp thế nào họ vẫn kiên trì đến cùng. Dù đôi lúc họ cũng có những vấp ngã và sai lầm nhưng hơn hết họ biết nhìn nhận, biết học hỏi và khắt phục chúng. Để rồi với sự chân thành, người khác sẽ nhận ra và công nhận cho những nỗ lực của họ.
Chính môn đệ này đã viết ra những điều đó và lời chứng của người ấy là xác thực.
Hãy chăn dắt chiên của Thầy.
Đôi khi chúng ta khó nhận ra những chuyển động của Chúa Thánh Thần trong cuộc sống. Điều này có thể là do tình trạng thiêng liêng hiện tại của chúng ta, hoặc đơn giản là vì chưa bao giờ được dạy cách nhận biết hành động của Chúa Thánh Thần.
Xin cho họ được hoàn toàn nên một.







