Ai không đi với tôi là chống lại tôi.
Ai tuân hành và dạy làm như thế, thì sẽ được gọi là kẻ lớn.
Nếu mỗi người trong anh em không hết lòng tha thứ cho anh em mình, thì Chúa Cha cũng không tha thứ cho anh em.
Khi cử hành nghi thức xức tro, Hội Thánh không chỉ nhắc lại một truyền thống đạo đức cổ xưa, mà đặt nghi thức xức tro vào một cử hành phụng vụ. Theo đó, việc xức tro không còn là hành vi mang tính đạo đức cá nhân, nhưng là cử chỉ của cộng đoàn, nơi toàn thể Hội Thánh cùng nhau bước vào hành trình sám hối.
Như ông Ê-li-a và ông Ê-li-sa, Đức Giê-su không chỉ được sai đến với người Do-thái.
Khi ấy, Đức Giê-su đến một thành xứ Sa-ma-ri, tên là Xy-kha, gần thửa đất ông Gia-cóp đã cho con là ông Giu-se. Ở đấy, có giếng của ông Gia-cóp. Người đi đường mỏi mệt, nên ngồi ngay xuống bờ giếng. Lúc đó vào khoảng mười hai giờ trưa.
Mạch nước vọt lên, đem lại sự sống đời đời.
Thánh Giu-se quả thật là một nhà giáo dục âm thầm và trung tín, là mẫu gương tuyệt đẹp cho những người cha, những thầy cô Giáo lý viên và mỗi người chúng ta hôm nay – Giáo dục không chỉ bằng lời mà trước hết là bằng đời sống chứng tá; không chỉ là kiến thức cho đi mà còn là tình yêu âm thầm bền bỉ. Ước mong mỗi chúng ta cũng luôn biết noi gương Thánh Cả, kiên nhẫn gieo những hạt giống âm thầm với ý hướng “Tôi trồng, A-pô-lô tưới nhưng Thiên Chúa sẽ làm cho nó lớn lên.” (1Cr 3, 6)







