Ðức Giêsu nói với thân mẫu rằng: “Thưa Bà, đây là con của Bà”. Rồi Người nói với môn đệ: “Ðây là mẹ của anh”. Kể từ giờ đó, người môn đệ rước bà về nhà mình.
Trước lễ Vượt Qua, Đức Giê-su biết giờ của Người đã đến, giờ phải bỏ thế gian mà về với Chúa Cha. Người vẫn yêu thương những kẻ thuộc về mình còn ở thế gian, và Người yêu thương họ đến cùng.
Chúa Cha yêu người Con và cho người Con thấy mọi điều mình làm, lại sẽ còn cho người Con thấy những việc lớn lao hơn nữa, khiến chính các ông cũng phải kinh ngạc.

Số người tin vì lời Đức Giêsu nói còn đông hơn nữa. Họ bảo người phụ nữ : “Không còn phải vì lời chị kể mà chúng tôi tin. Quả thật, chính chúng tôi đã nghe và biết …”
Người thợ mộc Giu-se thuở ấy / Đã hết lòng che chở Thánh gia / Khi thì tất tả bôn ba / Khi thì lặn lội vượt qua hiểm nghèo
Người lại hỏi: “Simon, con ông Gioan, con có yêu mến Thầy không?” Ông đáp: “Thưa Thầy: Có, Thầy biết con yêu mến Thầy”. Người bảo ông: “Con hãy chăn dắt các chiên con của Thầy”.
Đức Maria là Mẹ Thiên Chúa – trong thư Galat đã nói rõ điều đó: khi thời gian tới hồi viên mãn Thiên Chúa đã sai con mình tới, sinh làm con một người phụ nữ và sống dưới lề luật. Ngài là trưởng tử giữa đàn em đông đúc và có một người Cha chung trên trời.
