“Thành khẩn tự nhủ…” với ai! Vâng, chắc chắn là với Chúa. Với Chúa, qua Bí Tích Giải Tội, ngài Lm. Charles, đã có lời khuyên như thế. Vâng, đó là một cử chỉ khiêm hạ, khiêm hạ cho việc sám hối và trở về.
“Không có tranh luận nữa Martinô. Mọi người ở đây từ lâu đã nghĩ rằng : con thật xứng đáng là một thầy trợ sĩ. Hãy suy nghĩ lại. Cha muốn con phải là thầy trợ sĩ. Sẽ có những lễ nghi khấn và con có thể mời cha mẹ, em gái, bạn bè và những ai mà con muốn đến tham dự.”Nói theo cách nói hôm nay, Thiên Chúa muốn hết-mùa-chay-này chúng ta “có trái”. Vâng, Chúa muốn cây vả Ki-tô hữu của chúng ta “có trái”. Chúa muốn chúng ta sinh hoa trái.
Mọi người trong tu viện hết sức ngạc nhiên khi thấy lũ chuột nhắt, chuột chù vâng lời Martinô, không một con nào còn ở trong tu viện. Thầy Michael, phụ trách phòng thánh không còn lý do nào để kêu ca phàn nàn về các con vật đã gặm nhấm khăn bàn thờ nữa. Chúng sống an bình ở vựa lúa và Martinô nuôi chúng hàng ngày.
Như xưa kia, ba vị tông đồ Phê-rô, Gio-an và Gia-cô-bê đã vâng-nghe-lời-Người. Hôm nay, là một Ki-tô hữu, cũng là người môn đệ của Đức Giê-su, có lẽ nào chúng ta không vâng-nghe-lời-Người!
Martinô mau mắn theo cha dâng lễ trở về tu viện. Mỗi hành động như : cào cỏ, trồng rau, quét nhà đều là việc cầu nguyện nếu chúng được dâng lên cho Chúa. Yên lặng ít phút, Martinô lại dâng trọn cuộc sống cho Chúa với ý chỉ làm những việc đó cho Đấng Tạo Hoá
Có vẻ như, hôm nay đang là thời cơ của tên-cám-dỗ. Có vẻ như, ngày nay Satan đã và đang tung ra, không phải ba, mà là rất nhiều… rất nhiều “chước cám dỗ”, hơn xưa.
Cha Bề Trên nói với Martinô cách hiền hậu : “Con mới đến tu viện nên sẽ có nhiều điều lạ lẫm. Cha nghĩ, tốt hơn cha nên trao cho con một vài công việc. Vậy, con có biết cắt tóc không ?” Martinô gật đầu ngay : “Thưa cha, con biết nghề đó. Con thường cắt tóc cho người ta, khi con còn ở với bác sĩ.