Kinh Thánh Tân Ước thường dùng hai chữ hiển linh để nói tới việc Thiên Chúa bày tỏ ra cho nhân loại qua Đức Giê-su. Cử hành lễ Hiển Linh, Giáo Hội muốn nói đến việc Thiên Chúa đã tỏ mình ra, qua Hài Nhi Giê-su, cho dân ngoại. Và, đại diện cho dân ngoại là các nhà chiêm tinh, mà chúng ta quen gọi là “Ba Vua”. Câu chuyện nói về các nhà chiêm tinh đã được ghi lại trong Tin Mừng thánh Mát-thêu với tiêu đề : “Các nhà chiêm tinh đến bái lạy Đức Giê-su Hài Nhi” (Mt 2, 1-12)
Người đương thời gọi thánh Basilio là “vĩ đại”. Xuất thân từ một gia đình công giáo vị vọng, học rất nhiều trường nổi tiếng. Khi lớn lên ngài mới nhận Bí tích Thánh Tẩy, và như ngài nói: “như là tỉnh sau một giấc ngủ dài, bừng mắt dậy để chiêm ngắm ánh sáng kỳ diệu của chân lý Phúc Âm”
“Khi canh tân mùa Giáng Sinh, mọi người phải chú ý đến việc tái lập lễ Đức Maria Mẹ Thiên Chúa vào ngày 1-1, đúng phụng vụ Rôma từ xưa, nhằm tôn kính việc Đức Maria góp phần vào mầu nhiệm cứu rỗi và tôn vinh địa vị đặc biệt cho “Mẹ rất thánh, Đấng tiếp nhận Nguồn sống cho chúng tôi”. Lễ này cũng là dịp rất tốt để chúng ta tôn thờ Vua Hòa Bình mới sinh, và nghe lại lời chúc hoà bình của các thiên sứ (Lc 2,14), để cầu Chúa, nhờ sự can thiệp của Nữ Vương Hòa Bình, ban cho ta ơn cao cả nhất là Hòa bình. Vì sự trùng hợp tốt đẹp giữa ngày 1 tháng giêng với ngày thứ tám giáp Lễ Giáng Sinh mà chúng tôi đã đặt ngày đó là ngày thế giới hòa bình, mà thế giới mỗi ngày càng hưởng ứng thêm, và thành quả của hòa bình đã phát sinh trong lòng nhiều Người” (ĐGH Phaolô VI. Marialis Cultus, số 5b)
Không có Thiên Chúa, gia đình mất đi sự gắn bó “xương bởi xương tôi, thịt bởi thịt tôi”. Mất đi sự gắn bó, gia đình Adam-Eva mất đi “hai tiếng yêu thương”. Để rồi, gia đình ông bà thành “bãi chiến trường”. Tại bãi-chiến-trường đó, hai người con là Cain và Abel trở thành thù nghịch. Kết quả người anh Cain giết em mình là Abel.
“Trong việc xây dựng nền văn hóa sự sống, gia đình đóng vai trò quyết định và không thể thay thế” (Evangelium vitae, 92). Bằng hai tính từ “quyết định” và “không thể thay thế”, thánh Gioan Phaolô II làm nổi bật tầm quan trọng của gia đình đối với văn hóa sự sống. Không thể nói đến văn hóa sự sống mà lại không nói đến gia đình, vì gia đình chính là nơi đón nhận, vun trồng và loan truyền văn hóa sự sống.
Trong kinh chiều lễ các thánh Anh Hài, Giáo Hội hân hoan ca mừng các thánh trẻ như sau: “Hân hoan chúc mừng những ngành hoa tử đạo, như những bông hồng vừa nở đã bị phong ba vùi dập, các ngài đã bị kẻ thù Chúa Ki-tô triệt hạ ngay khi chập chững trước ngưỡng cửa cuộc đời. Ôi vinh dự thay các ngài là lễ vật đầu mùa của Chúa Ki-tô, là đoàn chiên non hiến tế. Trước bàn thờ Chúa, các ngài vui chơi thích thú với ngành lá chiến thắng và vòng hoa vinh quang”.
Theo các sách Tin Mừng, Gioan (tiếng Hi Lạp: ioannès, bởi tiếng Do Thái yohanân = Thiên Chúa ban ơn) là con ông Giêbêđê, làm ngư phủ ở Bếtsaiđa (Mc 1, 20), và bà Salômê, một trong những phụ nữ đã đi theo Chúa Giêsu (Mc 15, 40 và Mt 27, 56). Có lẽ ngài từng thuộc phái Quá Khích. Sau khi làm môn đệ của Gioan Tẩy Giả (Ga 1, 39), người giới thiệu Đức Giêsu như là Chiên Thiên Chúa, ngài đi theo Chúa Giêsu cùng với Anrê, anh của Phêrô, và còn trở thành một môn đệ được Chúa Giêsu yêu cách đặc biệt. Hơn nữa, ngài được chia sẻ những bí ẩn thâm sâu nhất của Chúa Giêsu; chúng ta biết điều này khi ngài tựa đầu vào ngực Chúa Giêsu, bởi đó ngài có biệt danh là Epistethios, người được Chúa thương mến (xem Ga 13, 23). Ngài có mặt vào những giờ phút quan trọng nhất của cuộc đời Thầy mình: khi Chúa Giêsu cho con gái ông Giairô sống lại, lúc Chúa Biến hình, trong giờ Chúa hấp hối ở Giếtsêmani, và lúc Chúa chịu đóng đinh thập giá. Sau đó ngài tham dự Công đồng Giêrusalem, và trong danh sách các tông đồ (Cv 1, 13), ngài đứng ngay sau thánh Phêrô.
Đến hang đá ven sườn núi, họ thấy mọi sự đã chuẩn bị sẵn: một con lừa ve vẩy đôi tai, một chị bò cái nằm nhai trệu trạo bên cái máng đầy rơm mới. Thầy Phan-xi-cô tiếp đón dân chúng cách chân tình, đơn sơ. Thầy muốn làm sống lại sự kiện xưa kia đã xảy ra ở Bê-lem. Thầy đã muốn có sự hiện diện của các con vật này, không phải chỉ để gợi nhớ lại con lừa chở Đức Trinh nữ và đã thở ấm Hài nhi, nhưng bởi vì thầy nghĩ rằng biến cố Đấng Cứu thế Giáng Sinh liên hệ đến toàn thể tạo thành. Trong đêm thánh này, thế giới đón nhận Đức Chúa của mình và nó được hiến thánh. Phải cho toàn thể mọi vật cảm thấy mình được đùm bọc trong tình yêu cao cả của Ngôi Lời Nhập Thể







