Lời nói và sự im lặng không đối nghịch nhau; chúng không loại trừ nhau. Điều đối lập với sự im lặng không phải là khả năng nói mà là ngôn từ – tức là sự lắm lời. Chúng ta nhầm lẫn sự im lặng của hiện hữu với sự im lặng của “hư không”, vốn không biết cách nói cũng không biết cách im lặng. Tất cả những gì sự im lặng của “hư không” có thể làm là trở nên náo động, rồi sau đó không còn biết gì nữa. Và nó làm điều này bằng những chuyển biến hời hợt ngoài mặt phản chiếu cái hư không bên trong nó.
Đời người bất quá cũng chỉ 80 năm, hoặc ai may mắn hơn thì thêm được vài chục, nhưng dẫu có bao nhiêu năm đi nữa, quan trọng nhất vẫn là đừng để ngần ấy năm cuộc đời trôi qua trong hối tiếc.
Trong thư thứ nhất gửi tín hữu thành Cô-rin-tô, thánh Phao-lô có lời khuyến cáo rằng: “Thưa anh em, tôi xin nói với anh em điều này, thời gian chẳng còn bao lâu… Vì bộ mặt thế gian này đang biến đi.” (1Cor 7, 29…31)
Sau khi sinh hạ Chúa Giêsu được bốn mươi ngày, Đức Mẹ và thánh Giuse đã đem Hài Nhi Giêsu vào đền thờ Giêrusalem. Ở đó, các ngài dâng tiến Chúa Giêsu lên Đức Chúa Cha. Đó là luật lệ của người Do thái. Thánh gia đã tuân giữ giới luật này với trọn cả tấm lòng yêu mến.
Giáo hội sắp có thêm một vị hiển thánh và một chân phước mới. Đó là mẹ Maria Leonina Paridis, người Canada, sáng lập Dòng các Tiểu Muội Thánh Gia, tiếp đến là cha Michael Rapacz, người Ba Lan, bị sát hại vì sự oán ghét đức tin.
Thánh Gioan Boscô là một vị thánh nổi tiếng trong Giáo Hội vì những đóng góp to lớn của Ngài cũng như của Hội dòng do Ngài thiết lập trên khắp thế giới. Tên đầy đủ của Ngài là Giovanni Melchiorre Bosco. Ngài chào đời ngày 16 tháng 8 năm 1815 tại làng Becchi, thuộc tỉnh Piémont miền Bắc nước Ý, trong một gia đình nông dân nghèo. Cha Ngài là Phanxicô Bosco. Khi ông qua đời, Boscô mới lên hai tuổi. Như vậy Boscô đã phải mồ côi cha từ lúc hai tuổi. Mẹ Ngài là bà Magarita, một người đàn bà rất đạo đức, yêu lao động và rất ham thích việc cầu nguyện. Tuy phải làm lụng vất vả mới kiếm đủ tiền để nuôi con, nhưng không bao giờ bà sao lãng việc giáo dục con cái. Chính bà đã truyền thụ cho Bosco nhiều đức tính cao quý cũng như một trí tuệ thông minh sắc sảo, và một lòng đạo đức có chiều sâu. Chính nhờ đó mà sau này Don Boscô sớm có được một đời sống tốt lành thánh thiện trong công việc tông đồ.
Đúng. Ma quỷ cũng tin và chúng run sợ. Sự kiện Đức Giê-su “giảng dạy tại Ca-phác-na-um và chữa lành một người bị quỷ ám”, được ghi lại trong Tin Mừng thánh Mác-cô, như một minh chứng điển hình. (Mc 1, 21-28)
Chúa Giê-su chính là khuôn mẫu của tình yêu chân thật, hoàn hảo và tuyệt đối. Chính sự hoàn hảo của Ngài đã được mang ra phục vụ cho con người. Hy sinh của Ngài là bằng chứng tình yêu thật. Ngài không tìm kiếm vinh quang lợi lộc cho mình, mà tất cả chỉ để dành cho việc sinh ích lợi và cứu vớt con người. Cái chết của Ngài vì nhân loại là điều không thể phủ nhận về một tình yêu tròn đầy. Ngài đã hiến trọn thân xác, trái tim, sự sống để cứu chuộc nhân loại.







