Trong cuộc sống có rất nhiều điều, nhiều việc chúng ta cần phải làm hơn là dành thời giờ cho cầu nguyện, vì vậy để có thời giờ và cơ hội cầu nguyện, chúng ta phải từ bỏ chính mình. Làm được như vậy là chúng ta đã và đang đáp ứng điều Chúa Giêsu muốn nơi mỗi môn đệ đích thực của Ngài.
Chúng ta hãy ngước lên thánh giá Chúa Ki-tô và cùng khấn nguyện, rằng: “Lạy Chúa, xin Ngài cùng đồng hành với chúng con trong cuộc “chiến đấu để qua cửa hẹp”, cánh cửa hẹp mà Ngài đã truyền dạy chúng con hãy bước vào.
Niềm tin Ki-tô giáo, có thể nói rằng, là một niềm tin luôn phải đương đầu với nhiều sự bách hại. Niềm tin của người Ki-tô hữu, còn là một niềm tin luôn phải đối diện với những bắt bớ, tù đày và chết chóc.
Phải luôn sống như một người quản gia trung tín và đầy trách nhiệm. Bởi vì, lỡ hôm nay “ông chủ về”… lỡ, ngay giây phút này “Chúa đến”, thì sao?
Được thông tin trước, giáo dân đi tham dự thánh lễ xong đã bước vào khu vực HMNĐ làm thủ tục, những bước cần thiết để hiến tặng những giọt máu của mình để cứu lấy những người bệnh đó là một việc bác ái thiết thực.
Điều tốt nhất của chúng ta hôm nay, đó là “Hãy ký thác đường đời cho Chúa. Nương cậy vào Người, Người sẽ ra tay”(x.Tv 37, 5)
Anh em phải nhận ra mình được diễm phúc biết bao khi xưng hô với Thiên Chúa, theo cách của Chúa Giêsu (đã xưng hô trong vườn cây dầu) khi gọi Thiên Chúa là “Abba, Lạy Cha”
Thăm viếng là một nhu cầu không thể thiếu trong cuộc sống con người. Có những cuộc thăm viếng đem lại cho ta niềm vui. Vui, vì người đến thăm viếng, họ đem cho ta niềm vui và hy vọng.