Ở đây chúng ta hãy tìm hiểu diễn tiến các sự kiện theo khía cạnh con người. Trong một cuộc họp của Nghị viện, người ta đã quyết định sẽ giết Đức Giêsu Nazareth. Họ lợi dụng việc Người có mặt tại Giêrusalem vào dịp lể vượt qua. Giuđa, một người trong nhóm Mười hai, phản bội Chúa Giêsu lấy ba muơi đồng bạc, bằng cách chỉ chỗ để người ta bắt Người.
Là một Ki-tô hữu, phải cùng bước với Ngài, phải cùng vác với Ngài (qua những cây thập giá đang đè nặng trên cuộc đời của tha nhân). Vì có như thế, chúng ta mới được gọi là người “chu toàn luật Đức Ki-tô” (x.Gl 6, 2)
Hãy như anh La-za-rô xưa, đứng lên, “ra khỏi mồ”. Ra khỏi mồ, vâng, đó không phải là tín điều để ta phải tin, nhưng lại là khởi đầu của một niềm tin, một niềm tin mà người Ki-tô hữu vẫn tuyên xưng vào lễ Chúa Nhật, rằng “tôi trông đợi kẻ chết sống lại
Tại “hồ Thánh Kinh”, chúng ta còn nhận được “ánh sáng soi đường ta đi”, một thứ ánh sáng “lương thiện, công chính và chân thật” (Ep 5, 9). Ánh sáng “Lương thiện, công chính và chân thật”…
Nguyện xin Thánh cả Giuse luôn che chở, gìn giữ, nâng đỡ chúng con, soi sáng chúng con biết noi theo mẫu gương nhân đức của Ngài để chúng con được thêm sức mạnh trong đời sống đức tin, thánh thiện trong đức cậy và nồng nàn trong đức mến.
Chúng ta sẽ dùng Lời Chúa trong Thánh Vịnh 42, xem đó như kim chỉ nam cho cuộc đời mình, lời rằng: “Như nai rừng khát mong nguồn suối, hồn con cũng khát mong Chúa” (Tv 42, 1).
Một điều chắc chắn rằng, Thiên Chúa sẵn sàng “biến đổi” cuộc đời chúng ta. Nhưng, muốn được như vậy, chúng ta phải “lên núi” cùng Người.
Hãy để “Lời Thiên Chúa ở gần bạn, ngay trên miệng, ngay trong lòng” (x.Rm, 10, 8). Bởi vì, khi “bửu bối Lời Chúa” ở gần chúng ta, ngay trên miệng chúng ta, ngay trong lòng chúng ta, bất cứ một tên cám dỗ nào bén mảng đến gần chúng ta,