Hãy cố yêu người mà sống. Lâu rồi đời mình cũng qua”. Nói cách khác, chúng ta sẽ trở thành những con người giàu tình yêu thương và lòng tha thứ.
“Phúc cho anh em là những kẻ nghèo khó, vì Nước Thiên Chúa là của anh em. Phúc cho anh em là những kẻ bây giờ đang phải đói, vì Thiên Chúa sẽ cho anh em được no lòng. Phúc cho anh em là những kẻ bây giờ đang phải khóc, vì anh em sẽ được vui cười”.
Đừng quên, sau khi cho các môn đệ “hai thuyền đầy cá”, điều Đức Giê-su muốn nơi các ông, không phải lưới cá, nhưng là “lưới người”.
Ngài nói: “Không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình”. Đúng là thành kiến giết chết niềm tin.
Đem Tin Mừng đến cho người nghèo, người bị áp bức, người bị lãng quên…là việc làm của chính mỗi chúng ta. Bởi vì qua những gì chúng ta làm cho họ, chúng ta chính là người tiếp tục nói lên tiếng nói của Đức Giê-su,
Khi đã mời Đức Giê-su dự tiệc cưới đời ta, hãy để Ngài làm chủ đời ta. Nói cách khác: “Người bảo gì, ta cứ việc làm theo”.
Chúng ta đang sống trong một xã hội cổ vũ cho một lối sống thực dụng, một lối sống luôn đặt vấn đề vật chất là trên hết, sống không có tình cảm, chỉ nghĩ đến mình, không nghĩ đến người khác, một lối sống luôn muốn giành những gì có lợi cho mình, bất chấp đúng hay sai.