Trong nhịp sống xô bồ này, nhất là ở những nơi đô thị, còn nhiều lắm những con người khốn cùng bị mất hút trong đám đông. Bạn có nhận ra ai trong cộng đoàn của bạn đang bị lãng quên không? Nhất là bị lãng quên trong tội lỗi?
Giáo Hội dành cả tháng 11 hằng năm để cầu nguyện cho “các đẳng linh hồn” trong đó có ông bà tổ tiên, thân bằng quyến thuộc chúng ta đã qua đời đang phải chịu thanh luyện chưa được hưởng hạnh phúc tròn đầy ở cõi vĩnh hằng.
Đặt mình giữa đám đông dân chúng ngày ấy, lắng đọng tâm hồn và nghe thật rõ từng lời “phúc thay…” của Chúa Giêsu.
Gà con tập họp dưới cánh gà mẹ là hình tượng đẹp về tình yêu Chúa với con người, cũng như tương quan thân thiết giữa con người với Chúa.
Con đường Chúa Giê-su đã chọn là con đường chật hẹp của thập giá. Để là Ki-tô hữu, bạn không có chọn lựa nào khác hơn là cùng đi với Ngài trên con đường ấy.
Yếu tố chủ yếu để xác định Nước Thiên Chúa không phải là vị trí chính trị hay sức mạnh quân sự, kinh tế mà là năng lực (tức sức sống) bên trong: Ở đâu có năng lực ấy là có Nước Thiên Chúa;
Làm tông đồ cho Chúa đâu chỉ dành cho những người có trình độ, khả năng, bằng cấp cao, lại càng không căn cứ trên những thành công, mà còn có cả những thất bại.
Thế nhưng ông dẫm đạp người khác xuống để tôn mình lên: “Con không như người khác… hoặc như tên thu thuế kia.” Chính sự tự mãn này làm cho lời cầu nguyện của ông không được Chúa đoái trông đến.