Ánh sáng của một Kitô hữu không đột ngột mất đi, mà nó từ từ bị lu mờ bởi những tội lỗi chồng chất, nguội lạnh trong cầu nguyện. Mùa Chay Thánh chính là cột mốc để con người quyết tâm quay trở về với lòng Chúa thương xót, hoán cải mỗi ngày để mỗi ngày được gần giống với Chúa hơn.
Màu hồng trong phụng vụ không phải là màu chính của Mùa Chay. Màu chính vẫn là tím, màu của sám hối, của hoán cải, của thống hối và của chờ mong. Tuy nhiên, sách lễ của Hội Thánh cho phép dùng màu hồng vào Chúa Nhật Laetare, tức Chúa Nhật IV Mùa Chay; cũng như vào Chúa Nhật Gaudete của Mùa Vọng, nếu nơi đó có thói quen sử dụng. Quy định này được nêu rõ trong Quy chế Tổng quát Sách Lễ Rôma. Như thế, màu hồng không phải là một sáng kiến địa phương, càng không phải là sự “nới lỏng” tùy hứng, nhưng là một ngôn ngữ phụng vụ chính thức của Giáo Hội.
Khi ấy, ra khỏi Đền Thờ, Đức Giê-su nhìn thấy một người mù từ thuở mới sinh. Các môn đệ hỏi Người : “Thưa Thầy, ai đã phạm tội khiến người này sinh ra đã bị mù, anh ta hay cha mẹ anh ta ?” Đức Giê-su trả lời : “Không phải anh ta, cũng chẳng phải cha mẹ anh ta đã phạm tội. Nhưng sở dĩ như thế là để thiên hạ nhìn thấy công trình của Thiên Chúa được tỏ hiện nơi anh. Chúng ta phải thực hiện công trình của Đấng đã sai Thầy, khi trời còn sáng ; đêm đến, không ai có thể làm việc được. Bao lâu Thầy còn ở thế gian, Thầy là ánh sáng thế gian.”
Một nghiên cứu khoa học lần đầu tiên được công bố hơn một thập niên trước đang thu hút sự chú ý, sau khi được lan truyền trên mạng, dấy lên tranh luận về trận động đất được mô tả trong Tin Mừng Mátthêu vào đúng lúc Chúa Giêsu tắt thở.
Mỗi năm khi Mùa Chay trở lại, Giáo Hội lại nhắc chúng ta lời ngôn sứ: “Hãy xé tâm hồn, đừng xé áo.” Lời ấy mời gọi mỗi người dừng lại để nhìn vào chính mình, nhận ra những điều chưa tốt trong đời sống, những thói quen xấu hay sự kiêu ngạo khiến ta xa dần tình yêu của Thiên Chúa.
Khi cử hành nghi thức xức tro, Hội Thánh không chỉ nhắc lại một truyền thống đạo đức cổ xưa, mà đặt nghi thức xức tro vào một cử hành phụng vụ. Theo đó, việc xức tro không còn là hành vi mang tính đạo đức cá nhân, nhưng là cử chỉ của cộng đoàn, nơi toàn thể Hội Thánh cùng nhau bước vào hành trình sám hối.
Khi ấy, Đức Giê-su đến một thành xứ Sa-ma-ri, tên là Xy-kha, gần thửa đất ông Gia-cóp đã cho con là ông Giu-se. Ở đấy, có giếng của ông Gia-cóp. Người đi đường mỏi mệt, nên ngồi ngay xuống bờ giếng. Lúc đó vào khoảng mười hai giờ trưa.
Thánh Giu-se quả thật là một nhà giáo dục âm thầm và trung tín, là mẫu gương tuyệt đẹp cho những người cha, những thầy cô Giáo lý viên và mỗi người chúng ta hôm nay – Giáo dục không chỉ bằng lời mà trước hết là bằng đời sống chứng tá; không chỉ là kiến thức cho đi mà còn là tình yêu âm thầm bền bỉ. Ước mong mỗi chúng ta cũng luôn biết noi gương Thánh Cả, kiên nhẫn gieo những hạt giống âm thầm với ý hướng “Tôi trồng, A-pô-lô tưới nhưng Thiên Chúa sẽ làm cho nó lớn lên.” (1Cr 3, 6)







