Khởi Đầu Bằng Sự Chân Thành

Mọi giao tiếp hiệu quả phải bắt đầu bằng sự thành tâm và thiện chí … Khi tiếp cận với một người, ta hãy bắt đầy bằng một nụ cười, một ánh mắt thân thiện, một sự quan tâm chân thành. Và, hãy tập trung nhiều hơn vào những điểm ưu, vào tính bổn thiện của đối thể. Khi mở được tấm cửa tâm hồn mình, và của người khác

Thần Học Niềm Vui 05 : Tông Đồ Của Nụ Cười

“Lạy Chúa, xin ban cho con ơn biết mỉm cười luôn mãi, cho dẫu nụ cười bị che khuất bởi giòng lệ: cho dù tim con bị tan nát, xin làm cho biết mỉm cười… Xin cho con biết mỉm cười, để vơi nhẹ gánh nặng của cuộc sống, cho tha nhân cũng như cho chính mình; để tỏa rạng niềm vui cho tha nhân, để khơi dậy cho họ niềm hy vọng và tin tưởng..”

Tội Con Đã Được Tha

Vậy thì những vật lộn của các bậc cha mẹ, những nhọc nhằn của tín hữu, nếu kết hợp với cuộc khổ nạn của Chúa Cứu Thế sẽ mang một ý nghĩa hết sức mới mẻ và quan trọng. Chúng là những thể hiện cá nhân của tình yêu hiến tế với Chúa Giêsu. Chúng không phải là những điều tiêu cực mà là tích cực. Chúng là lời cầu nguyện thiết tha, là cuộc sống kết hiệp nên một với Đức Kitô.

Bờ Vai

Mỗi người đều cần có một bờ vai của ai đó để khóc một vài lần trong cuộc đời… Thật vậy, khi buồn đau, ai cần có đôi bờ vai của ai đó để dựa vào và khóc. Bờ vai là nơi mỗi người có thể chia sẻ buồn vui, đau khổ với những người thân yêu nhất. Bờ vai còn là điểm tựa, là nơi bình yên hạnh phúc để mọi người gối đầu trong giấc ngủ …

8. Tấm lòng với người nghèo khổ

Điều đó có nghĩa là thời của Đấng Mêsia, thời gian của Giáo Hội, thời gian Cánh Chung cũng mang tính chất đặc biệt của Tin Mừng giải phóng. Nét đặc trưng nhất của thời đại Đấng Mêsia không phải là điều gì khác hơn thời đại biểu hiện “Tấm Lòng Vàng” của Thiên Chúa; và Martin đã thể hiện được nét đặc trưng của Nước Chúa để cũng được gọi một cách thân thương : vị thánh “tấm lòng vàng”.

Và Con Tim Đã Vui Trở Lại

Niềm hi vọng lớn đến nỗi mặc dù “dân chúng quá đông, nên họ không sao khiêng đến gần Người được,” họ đã nảy sáng kiến : “dỡ mái nhà, ngay trên chỗ Người ngồi, làm thành một lỗ hổng, rồi thả người bại liệt nằm trên chõng xuống.” (c.4) Trước sự kinh ngạc của mọi người, Đức Giêsu bảo người bại liệt : “Này con, con đã được tha tội rồi.” (c.5) Lời nói thật dịu dàng tình cảm, nhưng lại toát ra một quyền lực vô song, quyền lực Thiên Chúa.