Nhiều hội dòng mà mục đích nguyên thủy là phục vụ người nghèo và sống nghèo, cần phải đấm ngực tự thú rằng mình đã quá đi xa tinh thần của Ðấng sáng lập… Sống nghèo trước hết đó là sống tín thác vào Chúa quan phòng. Có thể nói đó là nhân đức trỗi vượt và cũng là mẫu số chung của các vị thánh: phó thác hoàn toàn vào Tình Yêu của Chúa.
Thời gian qua Giáo xứ Ba Chuông đã được Tỉnh Dòng Đaminh cho phép sử dụng căn nhà trước đây là tu xá Lạc Quang, để làm cơ sở bác ái, từ thiện. Vì căn nhà khá lâu không người ở, nên Hội đồng Mục Vụ đã tiến hành tu sửa toàn bộ : hệ thống điện nước, đóng trần, lợp tôn, tráng sân, nhà bếp, phòng ăn, nhà tắm, nâng tường rào…
Nhiều người không còn thấy thi vị trong cuộc sống và việc làm, họ thấy bất mãn và trống rỗng, đơn giản chỉ vì họ đã quên cầu nguyện. (Mẹ Têresa Calcutta). Lòng ta khắc khoải lo âu cho đến khi được nghỉ yên trong Chúa. (Thánh Augustinô)
Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4 st1\:*[behavior:url(#ieooui)] /* Style Definitions */ table.MsoNormalTable [mso-style-name:”Table Normal”; mso-tstyle-rowband-size:0; mso-tstyle-colband-size:0; mso-style-noshow:yes; mso-style-parent:””; mso-padding-alt:0cm 5.4pt 0cm 5.4pt; mso-para-margin:0cm; mso-para-margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:10.0pt; font-family:”Times New Roman”; mso-ansi-language:#0400; mso-fareast-language:#0400; mso-bidi-language:#0400;]
Với tình yêu, thì dù một cử chỉ nhỏ mọn cũng trở thành một lễ dâng đẹp lòng Chúa. Những gì chúng ta dâng lên Chúa, không phải là của cải chúng ta có, những bố thí chúng ta làm cho người khác, những khổ chế chúng ta tự áp đặt cho bản thân… mà chính là lòng yêu mến của chúng ta.
Ngày hôm nay gần 2 tỷ Kitô hữu; như thế có nghĩa là ngần ấy người đang “lấy danh người”. Nhưng có buồn không kia chứ ! Đã có một số người dù đã mặc “lấy danh Thầy” nhưng thay vì cùng thông công thắp nến cầu nguyện để “trừ quỷ”. Thay vì cất tiếng nài xin : ”xin hiệp nhất chúng con nên một trong tình yêu Chúa”. Tệ quá ! họ lại nhân-danh-Thầy để chỉ trích, để thóa mạ nhau bằng một mớ giáo lý lệch lạc, hỗn độn.
1. Bao tháng năm đời con ngã sa. Phiêu lưu trong kiếp sống sa đọa. Con đã quên tình yêu của Cha. Con đớn đau lòng bao xót xa. ĐK : Quyết tiến bước về nhà Cha nhé ! Con yêu ơi đã bao tháng năm. Cha mong chờ đợi con trở về, và cùng Cha hát khúc yêu thương.
Mỗi sáng mai, Thiên Chúa mở cánh cửa trời, Ngài nhìn tôi và hỏi : Này con, con mong muốn điều gì nhất trong ngày hôm nay ? Và tôi thưa : Con mong không ai coi nhau là đối thủ, Không phân biệt màu da, Biết coi nhau như bạn bè, Và hiểu ngôn ngữ của nhau … Hãy trao nhau nụ cười Và nhớ mãi hình ảnh bạn bè … Thiên đàng có ở đâu xa !
Kho tàng ẩn dấu trong ta chỉ có thể được khám phá và đem ra thi thố với thế giới nếu ta biết chiến đấu. Ðiều đó đòi hỏi những năm tháng dài, tuy nhiên, trở ngại cuối cùng mà ta có thể vượt qua sẽ làm ló rạng kho tàng ẩn dấu trong ta.