Trong đức ái, con người sử dụng tất cả những khả năng, những ân ban để phục vụ lẫn nhau. Ở đây không còn chỗ cho sự ích kỷ xâm lấn vì mọi người sống vì nhau, nhờ nhau và cho nhau. Ở đây không còn thấy sự chết chóc của thứ tự do khiến con người cắn xé, ăn thịt lẫn nhau; nhưng là tự do trong đức ái, là đời sống trong Thần Khí…
Trong đức ái, con người sử dụng tất cả những khả năng, những ân ban để phục vụ lẫn nhau. Ở đây không còn chỗ cho sự ích kỷ xâm lấn vì mọi người sống vì nhau, nhờ nhau và cho nhau. Ở đây không còn thấy sự chết chóc của thứ tự do khiến con người cắn xé, ăn thịt lẫn nhau; nhưng là tự do trong đức ái, là đời sống trong Thần Khí…

Em họ tôi học lớp 1. Bé ít nói, hiền hòa, ít biết phản ứng trước những điều không tốt đến mình. Một hôm ở lớp bị bạn đánh rất đau nhưng mãi tới khi mẹ đến đón bé mới nức nở kể chuyện.
Khi Chúa giáng sinh, các thú vật đều tới mừngChúa. Mỗi con đều dâng Chúa chút quà: Chị bò cái dâng sữa. Cậu khỉ biếu Chúa mấy trái nho. Chú sóc nâu bé nhỏ tình nguyện ở lại làm đồ chơi cho Chúa. 
Tôi không yêu bầu trời đêm nhiều lắm. Tôi yêu bầu trời xanh thênh thang của ban ngày hơn, với một ước mơ rằng mình có thể bay. Còn đối diện với trời đêm, tôi thấy mình hoang mang và cô độc.