Những chiến sĩ vô danh ấy đã được dự yến tiệc thiên cung, tuy chưa được Giáo hội suy tôn, nhưng mãi mãi để lại cho chúng ta những mẫu gương trong sáng : Họ đã sống nếp sinh hoạt bình thường hàng ngày bằng một tinh thần phi thường, lấy lời lẽ đức tin và đời sống để xây dựng Nước Trời, ngõ hầu cho trăm họ thêm đức hạnh, người tội lỗi biết hoán cải …


Hằng năm trước ngày lễ các thánh nam nữ ít ngày, nơi các nghĩa trang của các giáo xứ miền quê, người ta tấp nập như đi trảy hội, với một công việc dọn dẹp, sơn phết lại những ngôi mộ của người thân, chuẩn bị nhang đèn cho sáng ngày 2/11 ngày lễ cầu cho các linh hồn, sau khi tham dự thánh lễ tại nhà thờ giáo xứ gia đình tề tựu nơi nghĩa trang, cùng đọc kinh cầu nguyện cho người thân và cho tất cả những người đã yên nghỉ.
Chia sẻ trong thánh lễ, cha Giám tỉnh nhắc đến đời sống bác ái yêu thương của thánh Martinô. Thánh nhân không chỉ yêu thương, nâng đỡ những người khổ đau, đói nghèo, mà chính người cũng vui vẻ đón nhận những đau khổ trong cuộc sống của mình với niềm tin yêu phó thác vào tình yêu của Chúa.
“Chúa hạ bệ kẻ kiêu căng và tuyên dương người khiêm hạ”. Thật không còn lời nào đúng hơn để chúc tụng người tôi tớ da đen hèn mọn của Chúa, bởi vì họ đang từ giã một con người đặc biệt, mà mỗi nhịp đập nơi trái tim người ấy, đều hòa nhịp với trái tim của Thiên Chúa, của con người và của vạn vật.
Trong ngày thày được tuyên khấn suốt đời làm một trợ sĩ Dòng Đa Minh, thày đứng trước mặt Chúa với một tâm hồn tinh sạch như để nước thanh tẩy rửa sạch mọi vết nhơ, và Martinô đã vui sướng về điều tuyệt vời này trong tâm hồn đơn sơ như trẻ nhỏ.