Sự thiếu niềm tin ấy, đôi khi chúng ta cũng đem đến khi gặp Chúa. Chúng ta đến gặp Chúa trong sự nghi nan: không biết Chúa có ban cho tôi không? Không biết Chúa ban theo ý tôi hay ý Chúa?
Thánh lễ được tiếp nối với buổi liên hoan thật ngon miệng do các Phụ huynh lễ sinh đảm trách giúp, với chương trình văn nghệ bỏ túi cây nhà lá vườn, với các tiết mục đồng ca của Ban lễ sinh, của các cựu lễ sinh, và đặc biệt của các phụ huynh và cả các cha.
Trong khi chờ bài viết chính thức, xin gửi đến cộng đoàn một số hình ảnh Ngày lễ kính Thánh Tổng Lãnh Thiên Thần Micae, 29.9.2010, Bổn mạng Ban Lễ Sinh Giáo xứ Đaminh
Chúng ta phải yêu thương những người da trắng anh em của chúng ta, dù họ có làm gì cho chúng ta đi nữa. Chúng ta phải làm cho họ hiểu rằng chúng ta yêu thương họ thật sự. Chúng ta phải sống như thế đó: nghĩa là lấy tình thương đáp trả hận thù
Là người Việt Nam, không mấy ai không biết một số câu ca nói về tình mẫu tử, về lòng mẹ bao la: “Đêm nằm nhớ mẹ ta xưa/ Miệng nhai cơm búng, lưỡi lừa cá xương”, “Bên ướt mẹ nằm, bên ráo con lăn”…
Nhân dịp lễ kính Tổng Lãnh Thiên Thần Micae, Bổn mạng Ban Lễ Sinh Giáo xứ Đaminh, chúng con trân trọng kính mời Quý cha, quý thày, quý Hội đồng Mục vụ, quý Đoàn thể, quý Phụ huynh… hiệp dâng Thánh Lễ Tạ ơn lúc 17g30, thứ tư, ngày 29.09.2010.
Ông Áp-ra-ham nói với người phú hộ : ‘Con ơi, hãy nhớ lại : suốt đời con, con đã nhận phần phước của con rồi ; còn La-da-rô suốt một đời chịu toàn những bất hạnh. Bây giờ, La-da-rô được an ủi nơi đây, còn con thì phải chịu khốn khổ… ‘
Một trong hai người ăn trộm không chịu nổi sự sỉ nhục đã trốn sang một vùng đất khác để chôn chặt dĩ vãng của mình. Nhưng anh không thể xóa nhòa được hai chữ viết tắt trên trán của mình. Bất cứ một người lạ mặt nào cũng đều tra hỏi anh về ý nghĩa của hai chữ ấy. Lại một lần nữa, không chịu nổi sự nhục nhã, anh đã rời bỏ nơi cư ngụ mới để tiếp tục lang thang và cuối cùng mòn mỏi trong cay đắng, anh đã bỏ mình nơi đất khách quê người.