Ơn cứu độ chính là yêu mến đức Giêsu và để cho Ngài dẫn dắt mỗi người chúng ta trên hành trình yêu thương trọn vẹn. Chính vì thế mà mỗi người phải tự trả lại câu hổi căn bản của niềm tin : “Con anh em, anh em bảo Thầy là ai ?” (Mt 16,15)
Tin Mừng vẫn luôn là một lời loan báo Tin Mừng, nghĩa là một lời mời gọi chúng ta, bằng sự dấn thân vào mối tương quan thân tình với Chúa Giêsu, để dần dần khám phá ra huyền nhiệm sâu xa của tình yêu, huyền nhiệm ở trong Chúa.
Thiên Chúa đã “giải quyết” cái khó của con người, khi Ngài ban cho chúng ta chính tình yêu của Ngài trong Đức Giêsu, tình yêu lớn hơn mọi tình yêu. Cái “khó” đã trở nên cái “dễ”. Dĩ nhiên, cái “dễ” này lại cũng không phải là “dễ dãi”, vì nó luôn thôi thúc con người hy sinh chính bản thân mình theo như tình yêu của Chúa…
Chỉ có Thiên Chúa mới có thể đưa nẻo đường yêu thương của con người đến đích, chỉ Thiên Chúa mở cánh cửa yêu thương của con người hướng về khát vọng tuyệt đối. Nếu không nối lại được mạch sống yêu thương của Thiên Chúa, con người luôn khát vọng yêu thương, những cũng luôn luôn bị lôi kéo sống trong ích kỷ; con người có thể yêu thương người này hết mình, nhưng lại ghét người khác
Đối với người không tốt với con, con không nên quá để bụng, trong cuộc đời của con không ai có nghĩa vụ phải đối xử tốt với con, ngoại trừ ba và mẹ của con. Còn như những người đối xử tốt với con, thì ngoài việc con phải trân trọng và cám ơn, thì cũng nên phòng bị chút xíu, bởi vì mỗi người làm một việc đều có một nguyên nhân, họ tốt với con thì chưa chắc là bởi vì mến con, xin con suy nghĩ kỹ càng mà không nên nhanh chóng coi họ là bạn bè thật.




