Nắng chiều sắp tắt. Gió loạt xoạt thổi vào ngôi nhà tranh lặng lẽ. Cứ mỗi lần đón gió chiều, nó lại thấy nhớ quê da diết. Nó nhớ những ngày cả đại gia đình quây quần trong giờ kinh tối. Đó là những ngày êm đềm và đầm ấm nhất trong hoài niệm tuổi thơ của nó. Bất chợt nó nghe như trong gió có mùi hương trầu thoang thoảng, nhè nhẹ, dặt dìu, mà dai dẳng, mà gần gũi …

Mẹ ruột chúng tôi mất sau khi sinh em trai út của tôi. Chị Như, chị hai tôi, lúc đó mới lên mười. Tôi, đứa con gái thứ hai, lên tám ốm quặt quẹo. Sau nữa, thằng Thành, năm tuổi, tròn như củ khoai ngơ ngác đi tìm mẹ suốt ngày. Hai năm sau cha tôi tục huyền với người phụ nữ con nhà gia thế, một phụ nữ đẹp mới 27 tuổi. Chúng tôi gọi người này là “má”.
Cứ như thế, Chúa trời miệt mài tạo ra một Người Cha rất ít nói nhưng giọng nói mạnh mẽ, đầy uy lực; một đôi mắt có thể nhìn thấu mọi thứ nhưng lúc nào cũng bình tĩnh và khoan dung. Cuối cùng, Chúa trời thêm vào trái tim Người Cha những giọt nước mắt. Thiên thần ngạc nhiên…
Chúng ta vừa được uống cốc nước cay đắng nhất khi cùng dư luận xã hội nói và viết về những “nhà từ thiện hứa lèo” trong nhiều năm qua và đặc biệt trong vụ đấu giá gần đây, vụ đấu giá theo tôi là hội đủ những yếu tố đỉnh cao của trò lừa đảo, dối trá trên đau khổ của nạn nhân thiên tai miền Trung ruột thịt.
Xin hãy làm cho chúng con có khả năng nhìn ra trong hoa quả lòng người mẹ, công trình kỳ diệu của Đấng Tạo Hóa. Xin hãy cho tâm hồn chúng con sẵn sàng đón nhận quảng đại mọi con cái đến với sự sống. Xin thánh hóa sự kết hợp vợ chồng, Xin hãy làm cho tình yêu họ đơm hoa kết trái dồi dào.
Suốt mùa hè ấy, tôi không nhớ mình bán được bao nhiêu que kem, chỉ biết rằng tiền lời đủ để tôi mua sách vở và sắm bộ quần áo mới. Khi diện bộ quần áo mới đi khai giảng, tôi luôn miệng khoe với các bạn rằng bộ quần áo này mua bằng chính tiền tôi làm ra. Các bạn nhìn tôi với ánh mắt thán phục, còn tôi mừng đến độ chỉ muốn mặc mãi mà chẳng cần giặt bộ quần áo ấy.