Một tháng trước trung thu, tôi trịnh trọng thông báo rằng sẽ tổ chức một đội múa sư tử. Cả lũ mắt tròn mắt dẹt không tin vì tất thảy đều đang ở tuổi “vắt mũi chưa sạch”, đứa to đầu nhất chưa tròn 13 tuổi, con nhóc thủ lĩnh là tôi cũng chỉ mới 10 tuổi, làm sao múa sư tử cho ra dáng? Nhưng “đại ca” đã quyết, cả đám phải nghe theo.
Đây là lần đầu tiên chàng thanh niên mới khám phá đôi tay mẹ mình, đôi bàn tay nhăn nheo và đầy những vết bầm đen. Những vết bầm làm đau nhức đến nỗi bà đã rùng mình khi được lau bằng nước. Lần đầu tiên trong đời, chàng thanh niên nhận thức ra rằng, chính từ đôi bàn tay giặt quần áo mỗi ngày này đã giúp trả học phí cho chàng.
Trong suốt cuộc đời của chúng lớn lên và ngay cả bây giờ thì vợ chồng chúng tôi sắp xếp để luôn có mặt một người ở nhà, không đi làm để mà lo cho chúng; từng đứa một. Để được như vậy thì gia đình chúng tôi cũng sống trong vất vả và chật vật lắm! Vì trong xã hội của ngày nay gia đình muốn có cuộc sống vừa đủ xài thì phải cần cả hai cùng đi làm, cần hai đầu lương thì mới đủ để trang trải.
Gần đến giờ phát thanh thì một trong hai nhỏ bạn không thể tham dự. Chương trình thì không thể thay đổi. Thế là một cách tình cờ tôi thành khách mời bất đắc dĩ…

Xin giới thiệu clips “Chân dung các Giám Mục Việt Nam” mới cập nhật, tính đến tháng 11.2012, đã có tất cả 109 Giám mục người Việt Nam, trong đó có năm vị hồng y, bốn giám mục được chọn phục vụ tại hải ngoại, hai vị mới được công bố danh tánh.
Ngày xưa khi chúng tôi còn bé, nhà còn nghèo, mẹ và cô hàng xóm thường cặm cụi đan áo váy mùa đông. Ngày ấy bàn tay mẹ đến là khéo, biết móc những chiếc găng tay nhỏ xíu, rồi bít tất, khăn, mũ… Cô hàng xóm mộc mạc đan cho tôi chiếc váy dài ấm áp. Giờ nghĩ lại, đó là những món quà “của một đồng công một nén” đầu tiên tôi được nhận trên đời.
Nắng chiều sắp tắt. Gió loạt xoạt thổi vào ngôi nhà tranh lặng lẽ. Cứ mỗi lần đón gió chiều, nó lại thấy nhớ quê da diết. Nó nhớ những ngày cả đại gia đình quây quần trong giờ kinh tối. Đó là những ngày êm đềm và đầm ấm nhất trong hoài niệm tuổi thơ của nó. Bất chợt nó nghe như trong gió có mùi hương trầu thoang thoảng, nhè nhẹ, dặt dìu, mà dai dẳng, mà gần gũi …
Vua Quang Vũ gọi Tống Hoằng thử ướm lời : Ngạn ngữ có câu : Sang đổi bạn, giàu đổi vợ, có chăng ? Tống Hoằng liền tâu : Thần nghe: Bạn bè lúc nghèo hèn chớ nên quên, người vợ tấm cám chớ để ở nhà sau. Hán Quang Vũ và Công chúa Hồ Dương nghe vậy thì kính phục và bỏ ý định riêng của mình.