Sinh ra ở một miền quê nghèo, trong một gia đình cũng không được đầy đủ cho lắm! không biết tự bao giờ con đã trưởng thành như bây giờ. Trải qua thời gian, những ký ức có thể còn nhớ và cũng có thể đã quên từ lâu rồi. Mới đây thôi, con còn nhớ rất rõ mẹ vào Sài Gòn thăm con đang lập nghiệp ở đó.
“Gia đình là một xứ đạo mà bà mẹ là cha sở“ (Thánh Ambrôsiô). Lòng mẹ là vực sâu mà dưới đáy luôn có sự khoan dung. (Balzac). Khi thân mẫu khen nhẫn giáo hoàng “Ðẹp quá !”. Ðức Gioan 23 chỉ vào nhẫn cưới của mẹ: “Thưa mẹ, con có nó là nhờ cái nhẫn này của mẹ”
Ca khúc Chú ếch con do nhạc sĩ Phan Nhân viết năm 1967 có tựa tiếng Ý là Ma va la. Ca khúc này được bé Hương Trà mang đi dự thi cuộc thi Tiếng hát trẻ em quốc tế do trường Piccolo Coro ở Bologna (Ý) tổ chức vào cuối năm 2003. Với ca khúc này, Hương Trà được ban tổ chức bình chọn là “người hát tiếng Ý hay”.
Nếu chỉ còn một ngày để sống, người đưa tôi về đến quê nhà. Để tôi thăm làng xưa nguồn cội, cho tôi mơ mơ tiếng mẹ cha. Nếu chỉ còn một ngày để sống, người cho tôi một khúc kinh cầu. Người tôi thương êm ấm môi cười, cho con tôi bước đời yên vui…
Ba và con trai cùng thuyết phục mẹ dùng điện thoại di động để có thể liên lạc dễ dàng. Mẹ bảo điện thoại dày cộm, bỏ vào túi bất tiện. Thật ra, con trai biết mẹ nói vậy vì sợ ba tốn tiền.
18 tuổi, con xa nhà vào Sài Gòn học. Từng ấy ngày vào Sài Gòn là từng ấy ngày con không hề nghe điện thoại của ba. Ngày ra đi, con vẫn ôm sự hờn dỗi trong lòng về ba và tự hứa sẽ không liên lạc gì với ba cả.
Con yêu dấu, khi đến tuổi về già.
Cha mẹ không còn tươi như hoa
Mà nhăn nhó, mặt cau, mắt ướt.
Con sẽ thấy không còn vui như trước.
Nhưng cũng đừng cau có lại mẹ cha.
Vì khi xưa, con khóc óe vang nhà.
Mẹ cha vẫn vui tươi như hội.
Ai làm cha làm mẹ chắc đều từng nói dối con mình, không ít thì nhiều. Nói dối để khích lệ, động viên hoặc để dọa nạt, phê bình trẻ, đủ lý do. Trẻ lớn dần lên và khi phát hiện ba mẹ nói dối, chúng sẽ đánh mất niềm tin cũng như học đòi nói dối.