Con nói bây giờ chắc là đã muộnBởi lúc còn cha, con chẳng nói bao giờ
Mãi tình đời chạy theo dệt tình thơ
Đâu biết đến áo nâu đời lam lũ.
Con nói bây giờ chắc là đã muộn
Núi Thái Sơn, con chưa lần tới
Cha tôi dáng trầm tư lặng lẽ
Đầu buộc lông chim mình đóng khố
Tay cầm rìu đá, bàn chân không…
Vỏ sò trang sức đeo vòng cổ
Chẳng lệnh bài trao chẳng trống đồng!
Chân trần, đầu đội nắng mưa,
Tình cha thao thức sớm trưa từng ngày.
Vì con không chút ngừng tay,
Trên sông đêm tối, bão dông chẳng nề.
Bước ngỡ ngàng sợ lắm ba ơi!
Giàn mướp nhỏ ngang tầm em với