Cha tôi dáng trầm tư lặng lẽ
Đầu buộc lông chim mình đóng khố
Tay cầm rìu đá, bàn chân không…
Vỏ sò trang sức đeo vòng cổ
Chẳng lệnh bài trao chẳng trống đồng!
Chân trần, đầu đội nắng mưa,
Tình cha thao thức sớm trưa từng ngày.
Vì con không chút ngừng tay,
Trên sông đêm tối, bão dông chẳng nề.
Bước ngỡ ngàng sợ lắm ba ơi!Cô giáo hiền cầm tay con tập viết
Không ! Con chỉ chờ viết với ba thôi!
Giàn mướp nhỏ ngang tầm em với
Ca khúc “Tell me why” được Declan Galbraith trình diễn năm 2003, khi cậu bé chưa tròn 12 tuổi, giọng ca trong vắt, thanh khiết nhưng đã có sức mạnh tuyệt vời… Bài hát là một tiếng chuông cảnh tỉnh với cả thế giới đang ngủ vùi trong sự vô tâm trước nỗi đau mà hàng ngàn con người, hàng ngàn sinh vật phải hứng chịu.
Mình còn nhớ như in buổi sáng trước khi mình bắt xe từ nhà sang Buôn Ma Thuột làm thủ tục dự thi. Bố đã la mẹ vì “lỡ đập trứng gà vào tô mì của mình” vì bố quan niệm trứng gà là 0 điểm. Bố đã không cho mình ăn tô mì đó và làm thịt luôn con gà mái đã đẻ ra cái trứng đó để làm cho mình bữa sáng.
Con chẳng có ấn tượng gì về Cha